Năm Thứ 4893

www.vietnamvanhien.org
www.vietnamvanhien.net
www.vietnamvanhien.info
www.vietnamvanhien.com





DIỄN ĐÀN VĂN HIẾN
Email: thuky@vietnamvanhien.net






DIỄN ĐÀN QUỐC HẬN - QUỐC NẠN?

Nội Dung

STT
 Thư Mục
 Tác Gỉa
   1   
 Lời Giới Thiệu
 Lê Thụy Chi
2
 Hành Trình Tự Do
 Howar Dadelman
3
 Ngô Thanh Hải Nhai Lại những bải ói
 Lão Móc
4
 Ý kiến của LNB
 LNB
5
 Phản Đối Ngày Hành Trình Tự Do
 Nguyễn V.P. Lộc
6
 Mãi Mãi Là Ngày Quốc Hận
 Bùi Phượng Vĩ
7
 30/4 Ngày Quốc Hận hay Hành Trình Tự Do
 Nguyễn Thùy
8
 Ngày Quốc Hận là Ngôn Ngữ Chính Xác Nhất
 Lê Phi
9
 Đừng Quên Ngày Quốc Hận 30/4
 Nguyễn Quốc Đống
10
 Lời Thành Kính Tri Ân
 Lê Thụy Chi
11
 Góp Ý Ngày 30/4/1975
 Nông Phu
12
 Cái Giá Cuả Tự Do (video)
 Đ/T Lê Nguyên Bình
13
 Bài thơ viết riêng cho ngày quốc hận
 Ngô Minh Hằng
14
 Thư Gửi Thủ Tướng Canada Stephen Harper
 Vũ Phong
15
 Những Kẻ Ám Sát Liên Minh Dân Chủ ...
 Bùi Lý Hồng
16
 Trò Chơi Chữ Trong Chình Trị
 HKA
17
 30/4 Mãi Mãi Và Vĩnh Viễn Là Ngày Quốc Hận
 Nguyễn Ngọc Phách
18
 Kính Gởi Tổng Trưởng Văn Hóa Canada
 Vu Phong
19
 Quốc Hận 30/4 - Bài Ca Vọng Cổ
 Thanh Bình
20
 Hận Khúc 30 Tháng 4
 Nguyễn Văn Thành
21
 Little Sài Gòn TV tổ chức TN "Hành Trình Vươn Tới TD
 Littlesaigontv.com
22
 Một Vài Ý Kiến Của Lê Thụy Chi
 Lê Thụy Chi
23
 Ý Kiến Cuả Đồng Tâm
 Đồng Tâm
24
 Thông Báo Đặc Biệt Của Ủy Ban Truy Tố Tôị Ác CSVN
 Liên Thành
25
 Âm Mưu Xóa Ngày Quốc Hận 30/4: Đám Bưng Bô CSVN
 Nguyễn Phúc Liên
26
 Hôĩ Sử Học Việt Nam Tuyên Cáo 40 Ngày Quốc Hận 30/4
 Nguyễn Việt Phúc Lộc
  27
 Dân Biểu Elizabeth May: Chọn ngày 27/7 thay thế 30/4
 Trần Mộng Lâm
  28
 Gia Đình Bác Tám Hải Ngoại
 Hữu Nguyên
  29
 Suy Nghĩ Về Bài Viết Của Chu Tất Tiến
 Hữu Nguyên
  30
 Bài Viết Của Chu Tất Tiến: Vài Lời Công Bằng Chi TNS Hải
 Chu Tất Tiến
  31
 Quốc Hân 30-4
 Kim Anh Le
  32
 Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW- Úc Không Chọn Ngày Tỵ Nạn
 Hửũ Nguyên
  33
 Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD  Tuyên Cáo Về Ngày 30/4
 HCQNQLVNCH
  34
 Ngày 30-4-75 Muôn Đời Quốc Hận (Video)
 Mr BinhBet
  35
 Suy Nghĩ Về Bài Viết Của Mặc Giao (về ngày 30/4)
 Hữu Nguyên
  36
 Nước CHXHCN Việt Nam Vận Động Hành Lang Chống Dự Luật S219
 Nguyễn Quang Duy
  37
 Ý Kiến về Chương Trình "Tưởng Niệm 40 Năm Ngày Vươn Tới Tự Do"
 tamdong343@gmail.com
  38
  Vài Ý Kiến Về Ngày 30 Tháng 4 Về Chương Trình "TN40NNVTTD"
 Lê Thụy Chi
  39
 Chương Trình "Tưởng Niệm 40 Năm Ngày Vươn Tới Tự Do" Bị Huỷ Bỏ
 Cao Van Minh
  40
 Chi Tiết v/v Huỷ Bỏ "Tưởng Niệm 40 Năm Ngày Vươn Tới Tự Do"
 Thanh Phong




 (còn tiếp)





Lời Giới Thiệu 
Kính thưa quý độc giả
 Ngày 30/4/1975 đã là một biến cố lịch sử trọng đại trong dòng sinh mệnh của Việt tộc hơn 4893 năm lập quốc.

Không một ai trong chúng ta có thể quên được: Những nhục nhã, hận thù, đau khổ,  tức tưởi, ly tán và tang thương đã hằn sâu vào tâm khảm của dân tâm và lịch sử đương đại.
Không một ai trong chúng ta có thể quên được một đồng minh Hoa Kỳ đã bán đứng Việt tộc cho kẻ thù truyền kiếp từ phương bắc là người Hán.
Không một ai trong chúng ta có thể quên được tội ác của Việt Cộng đã và đang nối giáo cho giặc Hán thôn tính và khống chế toàn thể Việt Nam; đã và đang cố tình  tiêu diệt nền văn hoá Văn Hiến của Việt tộc và cam tâm làm gia nô cho Hán tộc đọa đày dân Việt.

Như vậy ngày 30/4/1975 nếu nói là Quốc Hận thì chỉ nói lên được một phần đại nạn nầy và cưu mang hận thù tính trong đó, không chuyên chở được nét đẹp nhân bản (văn hiến) và đại nạn của Việt tộc?. Nếu cho là Quốc Nạn thì có chuyển tải được đại nạn của Việt tộc để đi vào nền văn hiến của Việt tộc không? Hay một cái gọi nào khác?

Kính mời quý độc giả tham luận.
Kính xin vui lòng email đến: thuky@vietnamvanhien.net và ý kiến của qúy vị sẽ được đăng tải lên trang nầy.

Trân Trọng.

Một cách vắn tắt:
  "Ngày Quốc Hận 30 tháng 4" có ý nghĩa là ngày đen tối, 
đau buồn để tưởng niệm của người tỵ nạn cọng sản từ gần 40 năm qua,
nay đổi thành "Journey To Freedom Day" tức là "Ngày Hành Trình Tìm Tự Do",
 thì những người đưa ra dự luật  Bill S-219 này phải xem xét cẩn trọng 
vì với luật mới,"Ngày 30 Tháng 4" có còn mấy chút ý nghĩa nói trên hay không?
Chẳng lẽ mọi người sẽ quên đi tất cả trong niềm hân hoan chào mừng để
 "celebrate" ngày "Journey To Freedom Day" vào ngày 30 tháng 4 đen...

Lê-Thụy-Chi cẩn bạch.
---------------------------------------------------------------------------------------------


Vietnam and Canada: Journey to Freedom Day

 
Vietnam and Canada: Journey to Freedom Day
by
Howard Adelman
(NOTE: as with all my blogs, receivers are free to circulate this blog. In this case, I hope they will circulate it, especially to other members of the Canadian Vietnamese community. I always welcome feedback.)
Last week I received an email forwarded to me from the Honourable Jason Kenney requesting my signature on a petition in support of Bill S-219, originally called Black April Day, and retitled Journey to Freedom Day (Journée du Parcours). An introduction to the bill, its historical context and the explanation of its purpose of the bill can be found at:http://www.jasonkenney.ca/news/petition-the-journey-to-freedom-act-bill-s-219/. The bill was very recently passed by the Senate of Canada and is currently before the House of Commons for its approval. (www.parl.gc.ca/HousePublications/Publication.aspx?DocId=…) The bill is intended to officially recognize April 30th as Journey to Freedom Day in Canada in commemoration of the flight of tens of thousands of Vietnamese from Vietnam who found refuge in Canada after 1975.
Though Kenney is a senior minister in Stephen Harper’s cabinet, the bill is a private member’s bill rather than a government bill; members of each party are free to vote on the bill independent of the party of which they are a member. Nevertheless, it is hard to imagine Conservative Party members voting against the bill when it is strongly supported by a high profile cabinet minister and was initially sponsored by an ethnic Vietnamese member of the Senate, Senator Thanh Hai Ngo, who was appointed to the Senate by Stephen Harper. Senator Mobina Jaffer, a Liberal, also strongly supported the bill.
Why the full press? The Conservatives have a majority in the House of Commons and can easily pass the bill. Why has such a bill become controversial? Is it because the bill has led to a spat with the government of Vietnam as newspaper headline writers have suggested in reporting on the bill?
http://www.thestar.com/news/canada/2014/12/05/obscure_senate_bill_sparks_diplomatic_spat_with_vietnam.html;
http://www.theglobeandmail.com/news/politics/obscure-senate-bill-infuriates-vietnam-sparks-diplomatic-spat-with-canada/article21966166/?cmpid=rss1)
When I open my laptop daily, including this morning, picture after picture of the beauty of Vietnam, taken by my friend Truc, pass before my eyes. Nancy’s long visit there reinforced a fondness for that country, a fondness that is only somewhat painful for personal reasons – because of the death of a friend of my son in a road accident when my son was traveling with him south of Hanoi. Nevertheless, I feel a great love for that country, even though I have never visited. So I am very bothered by a dispute between Canada and the Government of Vietnam.
Yesterday, on my first full day in San Pancho, Mexico, as I listened to the Pacific waves crashing on shore, I also opened the 5 December 2014 minutes received by email of the meeting of the Indochinese Refugee Movement Project Steering Committee Meeting of which I am a member. The Project is intended to provide an archive of documents on the Indochinese refugee resettlement, an oral history, a curriculum, a website, a docudrama and initiate commemoration efforts in 2015 on the 40th anniversary of the beginning of that movement. That meeting was coordinated by the Centre for Refugee Studies at York University. I was unable to attend the meeting, even by Skype, as, at the time, I was en route to Marin County, CA heading for Mexico.
The minutes opened with a discussion of the controversy surrounding the bill with the suggested explanation that the media had framed the bill as an act that would cause a “diplomatic spat between Canada and Vietnam”. The minutes expressed a concern that the controversy might taint the efforts of the project to archive a documentary record of that refugee resettlement by entangling its aims with that of the supposedly “controversial” bill, even though the project had nothing to do with the bill. The concern of the committee seemed not to be the spat with Vietnam over the bill, but the effects of the bill on the other communities of Indochinese refugees (Cambodians, Laotians, ethnic Chinese from Indochina). The Project wanted to be clear that its focus was on all Indochinese Communities represented by our project.
I will give my explanation for the controversy after I discuss the contents and the context of the bill and also offer my evaluation of the bill itself. April 30th is commemorated by the Vietnamese community in Canada because, on 30 April 1975, Saigon fell to the combined forces of North Vietnam, officially called the People’s Army of Vietnam (not North Vietnam) and the National Liberation Front in South Vietnam (the Viet Cong). (Ironically, Vietnam means southern Viet.) As the members of the sixties generation well recall, the Vietnam War was a defining issue in North America from 1964, when U.S. President Johnson used the fabricated Gulf of Tonkin incident to get Congressional approval for the USA to send military advisors to the South Vietnam government in 1964 and then intervene with ground troops in 1965. The controversy only ended in 1973. Henry Kissinger, as U.S. President Nixon’s Secretary of State, had worked out a face saving Paris Peace Accord (27 January 1973) to permit the American troops to withdraw from South Vietnam in what many regarded as the faint hope that South Vietnam could survive as a separate country, much as South Korea has.
It was not to be.
Bill S-219
The bill is described in its opening section as: “An Act respecting a national day of commemoration of the exodus of Vietnamese refugees and their acceptance in Canada after the fall of Saigon and the end of the Vietnam War.” In the Preamble, the following contextual items are mentioned:
• the role Canadian forces played in the UN supervising force;
• the bill refers to the military forces of the People’s Army of Vietnam and the National Liberation Front invading (my italics) South Vietnam that led to the fall of Saigon, the end of the Vietnam War and the establishment of the Socialist Republic of Vietnam Government;
• cites the UNHCR as blaming deteriorating economic conditions and abuses of human rights as contributing to the exodus of Vietnamese refugees – the Vietnamese “Boat People”
• the privately-sponsored refugee project assisted 34,000 Vietnamese refugees [NOTE: this phrase could mean ex-citizens of Vietnam or refugees from Vietnam who are ethnic Vietnamese not refugees from Vietnam] coming to Canada while the Canadian government resettled 26,000;
• notes the major and sustained contribution by the people of Canada to the Indochinese exodus was recognized by the UNHCR which awarded the Nansen Refugee Award to the “People of Canada” in 1986;
• members of the Vietnamese community refer to April 30 th as “Black April Day”, or “Journey to Freedom Day”
• April 30th should be designated as Journey to Freedom Day to remember and commemorate a) the lives lost,
b) the suffering experienced during the exodus,
c) the acceptance of Vietnamese refugees into Canada,
d) the gratitude of Vietnamese people in Canada to the Canadian people and the Government of Canada for accepting them,
e) contributions of Vietnamese-Canadian people — whose population is now approximately 300,000 — to Canadian society.
Some elaboration:
• Other than supplying military supervisors to observe the so-called peace provided in the Paris Peace Accords, the Government of Canada stayed out of that war and did not, as Australia did, contribute troops to the American-led effort to support the South Vietnamese government against the insurgents;
• The Socialist Republic of Vietnam Government was created on 2 July 1976 when North and South Vietnam were formally united, and though North Vietnam did invade South Vietnam, contrary to the terms of the Paris Peace Accord, and captured the province of Phuóc Long in December 1974 beginning a full scale offensive, reputable historians would not describe the National Liberation Army (the Viet Cong) in South Vietnam as “invading” South Vietnam for, though supported by Hanoi, the Viet Cong insurrection was a civil war begun in the late 1950s as a guerrilla campaign to overthrow the corrupt Diệm government;
• The UNHCR rarely enters into a political analysis of the causes of an exodus. It was not involved in dealing with the exodus of Vietnamese, largely Catholic, from the north in 1954 following the French withdrawal from Vietnam and its division into South and North. In Terms of Refuge: The Indochinese Exodus and the International Response, W. Courtland Robinson’s official history of the Vietnamese (and other Indochinese refugees), based on full and complete access to UNHCR documents, Robinson concluded that, in 1974, UNHCR became involved with Vietnamese refugees to assist in the return and reintegration of refugees (my italics) resulting from war. Hence, UNHCR opened an office in Hanoi. In 1975, for example, violence broke out in Guam as several hundred Vietnamese refugees demanded the right to return to Vietnam just as many others began to flee. After the fall of Saigon, UNHCR became involved with helping the refugees (35,000) who, according to UNHCR, primarily left Vietnam between 1975 and 1978 for ideological reasons because they were on the losing side in that war, a view which was strongly at odds with that of the USA, which insisted that it was an exodus of people fearing persecution by the Communist government. Only in 1978, when the renewed and much more massive outflow was the result of many factors, including intolerance of ethnic minorities (the ethnic Chinese in Vietnam), religious intolerance, government oppression and the dislocation caused by extensive economic “reforms”, did the refugees become the “Boat People”. I have only included this very condensed summary to indicate that the preamble in the bill with respect to UNHCR’s involvement really refers to the massive exodus after 1978;
• Though Canada took 5,608 Vietnamese refugees between 1975 and 1978, 16% of the exodus, it only became a leader in resettling the refugees in 1978 with the arrival of the huge freighter, the Southern Cross, in the Philippines, and the arrival in December of another freighter, the Hai Hong, in Hong Kong; Canada’s involvement escalated to the role of a leader of Vietnamese “Boat People” resettlement;
• In 2006, the ethnic Vietnamese population in Canada was officially estimated at over 180,000 so it is difficult to reconcile this figure with the current estimated population of Canadians of Vietnamese origin of 300,000 or the figure of only 60,000 Vietnamese refugees brought to Canada since 5,608 came in the first wave (1975 to 1978), an estimated 50,000 in the second wave (1979-1980), and many more in the subsequent third wave;
• There is a confusion in Bill S-219 between refugees from Vietnam and Vietnamese refugees, who may either be ethnic Vietnamese or ethnic Chinese from Vietnam;
• The bill seems to be sensitive to the feelings of the Thai, Malaysian and other regional governments, which often pushed the refugee boats out to sea until Western countries pledged to resettle the refugees, for there is no mention of the role of these governments in Canada’s decision to resettle the refugees;
• The bill ignores the other Indochinese refugees and the different causes of their plight and subsequent exodus, including the pushback of 42,000 Cambodians from the Thai border in June 1979.
The controversy over the bill between the Government of Vietnam and the Canadian government is significant because the current Harper government is one that strongly supports international trade. Since 2000, following its economic reforms, Vietnam’s economic growth rate has been among the highest in the world. That may explain the extreme mildness when referring to the Hanoi government, for there is no mention of the almost 200,000 Vietnamese killed or executed by the Hanoi government after it came to power in 1954 or of the tens of thousands imprisoned.
What did the Vietnamese government say in its protest against the bill? Before I get into that, it is important to note that there were other objections to the bill, though very little about ignoring Canada’s other Indochinese communities. The bill, however, is supposedly controversial within the Vietnamese community; the Canada-Vietnam Friendship Association and the Canada-Vietnam Trade Council suggested the bill would create tension. They wanted cordial relations with Vietnam and also wanted to put the past behind them. In addition, Peter Tran, an old friend, opposed the bill because it had never been supported by a referendum within the Vietnamese community.
Note that the bill says very little, in fact, almost nothing about past causes and circumstances, in spite of the Vietnamese ambassador claiming that the bill provides a distorted view of his country’s history. The bill does ignore Canada’s positive bilateral relationship with Vietnam over the past 40 years, especially the economic relations as they have developed over the last fifteen years, but what relevance does that have to the purposes of the bill?
Some argue that we are on a slippery slope; is Canada to have a national day to celebrate every ethnic group? However, this is not a national day celebration, such as Tartan Day celebrated on the 6th of April. It is more akin to Raoul Wallenberg Day, January 17th that commemorates what Wallenberg did to help Jews escape the genocide of Nazi Germany.
There were also process concerns. The Vietnamese ambassador was not permitted to come before the committee and had to register his objections in writing. When the letter was received, delayed because it had to be translated into French, the Senate committee had already reported back to the Senate and did not consider the letter. Witnesses from the Vietnamese community, especially those opposed to the bill, were not invited to the committee considering the bill. Only three witnesses appeared. Further, the bill, after languishing in committee for months, was hurriedly passed by the Senate. The Vietnamese ambassador, Anh Dung, in his letter, accused Ngo of dredging up the past, painting a distorted view of his country’s history and ignoring its positive bilateral relationship with Canada over the past 40 years. “The government of Vietnam disagrees with this negative and selective portrayal and has expressed its concerns privately and publicly…about the language and intent of this bill.” The ambassador, in addition to his complaints about the portrait of Vietnam painted in the bill and about dredging up the past, claimed that the bill, if passed, will have an adverse impact on the growing bilateral relations between Canada and Vietnam. The bill was accused of inciting hatred between Canada and Vietnam and fostering division not unity. And it was not only the ambassador who complained about the bill. Vietnam’s deputy prime minister and foreign affairs minister, Pham Binh Minh, wrote John Baird in June to voice his objections.
I have absolutely no problem with the intent of the bill. Commemorating the suffering of the Vietnamese community in Canada, the huge loss of lives in their flight, yet their very successful resettlement in Canada, is commendable. To call this “dredging up the past” is not only an insult to Canadians of Vietnamese descent, it flies in the face of the widespread belief in Canada that the past must not only be remembered, but wrongs that took place must be pointed out and analyzed. History should NOT be forgotten but recalled. Any country that desires to suppress its past, any country that does not confront its past head on, seriously risks a failure to liberate itself from that part of its past that is despicable. The past must be brought into the present and thoroughly debated.
Articulating and explicating the causes of the exodus of the “Boat People”, however, is not Canada’s task, it is Vietnam’s. Nor is a private member’s bill the place to record and analyze that history. And the bill does not do that. It offers only a very brief passing reference to that history that is 90% accurate, and the one minor inaccuracy can be corrected in committee as the House considers the bill. If the bill has a detrimental effect on Canada’s economic and social relations, then that is a problem for Vietnam, not Canada. Canadian policy in relationship to its own citizens is a Canadian issue, not Vietnam’s, and should not be subject to Vietnam government threats or possible blackmail.
However, there are a number of other issues, all relatively minor, which can be corrected in the committee of the House of Commons considering the bill and then passing an amended version that can then be sent back to the Senate for its approval. Which takes us back to the initial question. Why has the bill been handled so poorly and with last minute haste? I can think of only one reason, but there may be others. Aside from the genuine merits of the bill, it is probably intended both to win favour with the Vietnamese-Canadian community as part of Jason Kenney’s larger strategy of shifting ethnic Canadian support from the Liberal Party to the Conservatives and to place the Liberal party in a conundrum, forcing that party, if possible, to be ambivalent about the bill. Whatever the Liberal Party does, it loses by either supporting a quasi-government initiated bill or placing obstacles in its way. The Conservative Party gains whichever path the opposition takes.
The motives of the Conservative Party may be primarily or secondarily political – domestically to secure support from the Vietnamese community in Canada, and, by making it a private member’s bill, to minimize as much as possible any friction with Vietnam. However, that is insufficient grounds for opposing the bill. So is the fear that often plagues Canadian policy in dealing with different ethnic groups. A policy of apologizing to one group may inundate needed apologies to others. A policy commemorating the experience of one ethnic group may result in a cascade of requests by other groups. The argument is often made that commemorating one group’s past suffering discriminates and ignores the suffering of other groups. It does not. It makes one more sensitive to the history of suffering. The more commemorations for more groups, the better position Canadians are in to both understand suffering and to comprehend the multicultural heritage of this country.
I support the bill and hope there will be some fine tuning by the committee of the House of Commons. If there is not, I would still support the bill. Its merits far outweigh any disagreements I have with how the bill was passed by the Senate or the lack of clarity and even errors in the wording.


 
   
ĐƯA RA DỰ LUẬT “JOURNEY TO FREEDOM DAY” 
NGÔ THANH HẢI CHỈ NHAI LẠI NHỮNG BÃI ÓI CỦA ĐẢNG VIỆT TÂN

- 
Lão Móc -  
  
Dẫn nhập: Tháng Tư năm 2014, ông giáo sư Nguyễn Ngọc Bích lợi dụng một Dân biểu đói phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt ở tiểu bang Virginia đã vận động thay tên đổi nghĩa “Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư” thành “Ngày Nam Việt Nam” đã bị dư luận khắp nơi phản đối. Ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích đã nổi tiếng là “chưởng môn nhân của trường phái Dâu Bể” vì đã dịch 2 chữ “bể dâu” ra Anh ngữ là “Mulberry sea”. Ông giáo sư “Bể Dâu” này cũng lại rất nổi tiếng là 1 trong 11 người đã bị Văn Bút Quốc Tế (VBQT) khai trừ ra khỏi Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, một thành viên của VBQT vì đã “so sánh việc làm của ông Terry Carlbom, đã thiên vị một bên trong cuộc tranh chấp, giẫm đạp lên quyền tự trị của VBVNHN bằng đôi giày ống của ông ta giống như Quốc Xã” (But in the process he is favoring one side over another, stepping Nazi-like with his boots on the autonomy of the VWAPC). 
  
Tháng 12 năm 2014, Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã đưa ra dự luật “Journey To Freedom” ra Quốc Hội Canada.    
  
Việc làm của cả hai ông Nguyễn Ngọc Bích, Ngô Thanh Hải chỉ là nhai lại những bãi ói thay tên, đổi nghĩa những ngày lịch sử của Việt Nam Cộng Hoà của đảng Việt Tân để chạy tội cho Việt Cộng trong mục đích bắt tay hoà hợp hoà giải với VC để chia chác bàn tiệc xương máu của 90 triệu dân Việt Nam. 
  
Bài viết sau đây sẽ vạch rõ những âm mưu, thủ đoạn mà đảng VT đã làm từ 10 năm trước. 


  Tháng 9 năm 2004, Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (MT) có trụ sở chính ở Bắc California ra “cáo phó” khai tử “Mặt Trận” và đăng “cáo tồn” khai sinh Đảng Việt Tân (VT) tuốt bên Berlin, Đức Quốc.
Vừa ra đời, đảng Việt Tân đã giở trò “treo đầu dê, bán thịt chó” bằng cách dùng tổ chức ngoại vi của mình là tổ chức VPAC liên kết với Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại (từ nay viết tắt là “Tập Thể”), (một tổ chức mà dư luận cho rằng do MT giật dây thành lập để lợi dụng màu cờ, sắc áo của những cựu quân nhân đã từng hy sinh trong cuộc chiến chống lại Cộng sản miền Bắc, bảo vệ chế độ tự do miền Nam) tổ chức “Ngày Tự Do Việt Nam” để thay thế “Ngày Quốc Hận 30-4”. Bị dư luận khắp nơi lên tiếng phản đối, đảng Việt Tân bèn phải đổi thành “Ngày Tranh Đấu Tự Do Cho Việt Nam.” Và, Tập Thể, qua cô Lữ Anh Thư, Trung Tâm Phó Đặc Trách Hậu Duệ và ông Đoàn Hữu Định, Tổng Thư Ký Văn Phòng Thường Trực Trung Ương đã từng đứng tên chung với ông Võ An Bình trong Ban tổ chức “Ngày Tự Do Việt Nam” tuyên bố rút tên khỏi ban Tổ chức của ngày này, và Tập Thể tuyên bố sẽ tổ chức Lễ Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Bức Tường Đá Đen cũng cùng ngày, giờ và cách điạ điểm đảng Việt Tân tổ chức “Ngày Tự Do Việt Nam” không xa. 
Vì bị dư luận khắp nơi phản đối về việc làm có dụng ý “chạy tội” cho Việt Cộng khi biến “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Ngày Tự Do Việt Nam”, đảng Việt Tân đã không được sự công tác của Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam tại Hoa Thịnh Đốn do ông Nguyễn Văn Tần làm chủ tịch, nên “Ngày Tự Do Việt Nam” đã bị thất bại thê thảm dù đảng Việt Tân đã khua chiêng, gióng trống quảng cáo rầm rộ từ nửa năm trước. Sau khi bị thất bại, Việt Tân lại giở trò ma giáo mà MT đã từng làm trong quá khứ là tung tiền ra báo chợ “SV” tự ca tụng “thành tích” của đảng mình và bịa chuyện đánh phá ông Nguyễn Văn Tần, chủ tịch Ban đại diện Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn và vùng phụ cận.
Thê thảm nhất là “Tập Thể” bị tai tiếng vì đã bị đảng Việt Tân lợi dụng nhưng lại chẳng dám lên tăm, lên tiếng gì ngay khi chính hậu duệ Mai Quốc Minh của Tập Thể Âu Châu đã thú nhận việc này trên net!   
 *
Mấy tháng sau, người ta lại thấy trên internet, trên các báo chí, đài phát thanh Tiếng Nước Tôi có phổ biến “Thư Mời Tham Gia Ý Kiến Chọn Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” của Nhóm “Vì Tự Do”. “Nhóm” này, nhân việc nhà cầm quyền Indonesia và Malaysia phá hủy bia tưởng niệm những người tỵ nạn Việt Nam trên hai đảo Galang và Bidong, đề nghị những người Việt Quốc Gia Tỵ nạn Cộng sản “Trưng Cầu Dân Ý” chọn “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam”.
Thoạt nghe hoặc mới đọc trên báo “Thư Mời Tham Gia Ý Kiến Chọn Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” của Nhóm “Vì Tự Do” ít ai thấy có “dụng ý” gì trong việc làm này. Nhóm “Vì Tự Do” lại tỏ ra  rất có tinh thần cởi mở và tôn trọng dân chủ khi đưa ra 4 ngày (do Lão Móc in đậm) để được “trưng cầu ý kiến” của tất cả những ngườì Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản trên toàn thế giới.
Theo ông Hoàng Thế Dân, Chủ tịch Hội Đồng Điều hành Cộng đồng Người Việt Bắc California thì tới nay “con số 4 ngày được đề nghị lúc khởi cuộc đã thay đổi”. (Thời Báo San Jose số 4208, 20-12-2005). Theo ông Hoàng Thế Dân thì đến nay có tới 5 ngày, gồm các ngày: 14-11, ngày 20-6, ngày 20-7, ngày 12-6, ngày 30-4 được nhóm “Vì Tự Do” đưa ra “trưng cầu ý kiến” để chọn một trong các ngày này là “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” hay “Ngày Dân Việt Tỵ Nạn Cộng Sản”.
Trả lời phóng viên Võ Triều Sơn phóng viên của hãng Thông tấn VNN (là hãng thông tấn của MT trước kia và là đảng Việt Tân hiện nay) về câu hỏi:
“Kính thưa ông chủ tịch với 4 ngày được quý vị trong nhóm “Vì Tự Do” đưa ra để Trưng cầu ý kiến trong tinh thần cởi mở và rất dân chủ đóng góp ý kiến, xin ông chủ tịch cho biết, cá nhân ông chọn ngày nào? Tại sao?”
thì ông Hoàng Thế Dân, chủ tịch Ban Đại diện Người Việt Bắc Cali (kế nhiệm bà Lan Hải, Chủ tịch Ban Đại diện Cộng Đồng thứ 2 do Mặt Trận và Chính Phủ Việt Nam Tự Do thành lập tại Bắc Cali) đã trả lời rất “lăng ba vị bộ” và rất văn chương… tản mạn như sau:
“… Thưa anh, cá nhân chúng tôi đã có dịp thổ lộ quyết định chọn lựa của mình trong những buổi họp của Nhóm: Ngày đó có tên là Ngày Dân Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, và ngày đó nói lên sự liên kết nhiệm mầu của lương tâm thế giới đối với sự chọn lựa ra đi tỵ nạn, vì tự do, của người Việt, bằng bất cứ giá nào, hàng triệu người đã khoác lên mình định danh căn cước tỵ nạn chính trị.
Ở đây sự quan trọng là ngày nào, tên gì nhận được số phiếu kết quả thăm dò nhiều nhất của đồng hương tham dự. Trong những ngày này, ngày nào cũng nhân bản cả, ngày nào cũng nói lên ý nghĩa của hai chữ tỵ nạn. Chúng ta chờ xem, sáu tháng nữa sẽ có kết quả chung cuộc.”  [do Lão Móc gạch đít](Thời Báo San Jose, số báo đã dẫn).
Trong khi đó thì ông Hoàng Cơ Định, một “cán lớn” khác của đảng Việt Tân đã viết hẳn một bài để “cổ động” cho “Ngày Dân Việt Tỵ Nạn Cộng Sản” văn chương rất là đao to, búa lớn và đầy bí hiểm!. Theo ông Hoàng Cơ Định thì 
“Việc đồng bào cùng nhau ấn định một “Ngày Dân Việt Tỵ Nạn Cộng Sản” là một sự xác định lập trường chính trị của cộng đồng người Việt, đó là một cộng đồng tỵ nạn, không chấp nhận chế độ Cộng sản hiện nay tại Việt Nam… Khi Ngày Tỵ Nạn được chọn lựa và được tổ chức hàng năm ở khắp nơi, các thế hệ tương lai của cộng đồng sẽ luôn luôn được nhắc nhở về nguồn gốc của mình và hiểu được tại sao các thế hệ cha anh đã kiên trì tranh đấu để chấm dứt cái nguyên nhân đã gây ra thảm trạng tỵ nạn Dân Tộc.
Việc làm vô vị lợi của tập hợp “Vì Tự Do” cần được sự hậu thuẫn của mọi người, mọi giới vì đây là việc làm nhân nghĩa, đối với những người Việt đã chết cũng như đối với những ai đang tranh đấu vì hai chữ Tự Do. Việc làm này cũng góp phần tạo nên sự đoàn kết, tinh thần hợp tác trong cộng đồng và sự gắn bó của các thế hệ trẻ với Tổ Quốc.
Đây không phải chỉ là một việc làm Vì Tự Do, mà còn là cả Vì Đất Nước Hôm Nay và Ngày Mai.” (Thời Báo số 4205, ngày 15-12-2005).
*
Về việc nhóm “Vì Tự Do” đưa ra lá “Thư Mời Tham Gia Ý Kiến Chọn Ngày Tỵ Nạn Việt Nam”, ông Phạm Thanh Phương ở Úc Châu đã đưa ra ý kiến với những lập luận rất vững chắc như sau:
“… Trong sự kiện này chúng tôi mạn phép đưa ra một số nhận xét về hai lãnh vực ý nghĩa lịch sử và “phương pháp trưng cầu dạn ý” như một sự quan tâm, chia sẻ.
Về phần ý nghĩa lịch sử, theo cạn nghĩ của chúng tôi, ngày 20-7 là ngày mang những ý nghĩa đặc biệt phi không gian và thời gian, với tất cả những ấn tích chia ly, tan tác, hận thù. Không ai có thể phủ nhận, ngày ấy đã cưu mang cả một sự kiện lịch sử của dân tộc, không hề mang một ý nghĩa tỵ nạn cho 3 triệu người tại hải ngoại. Hơn nữa, ngày 20-7 còn là ngày đau thương, uất hận, và nó đã được hình thành bởi sự man trá, bịp bợm, phản bội của tên tội đồ Hồ Chí Minh. Do đó, chúng ta không thể xoá bỏ.
Riêng ngày 30-4 thì lại càng quan trọng hơn, đây mới chính là ngày đen tối của dân tộc. Ngoài những đau thương, ly tán như ngày 20-7, nó còn là ngày CSVN đã đưa toàn thể dân tộc vùi sâu trong vũng lầy đen tối nhất của nhân loại. Ngày 30-4 cũng đánh dấu một ngày toàn dân miền Nam đã bị cướp trắng tay, dắt díu nhau đi vào một nhà tù vĩ đại không cửa sổ của CSVN ròng rã đã 30 năm qua.
Trong ý nghĩa của những ngày 20-7 và 30-4-1975 đã là một sự hiển nhiên, bất khả chối từ. Do đó, hai ngày lịch sử 20-7 và 30-4 không dành riêng cho những người tỵ nạn mà nó đã thuộc về toàn dân. Không thể vì một lý do gì lại có thể xóa bỏ hay bóp méo ý nghĩa lịch sử của nó…
Như vậy, việc đề nghị hai ngày 20-7 và 30-4, không hội đủ điều kiện cả tình lẫn lý. Ngược lại, rất bất lợi cho công cuộc đấu tranh chung của toàn dân trong hiện tại nói chung và cộng đồng người Việt tại hải ngoại nói riêng. Không biết vô tình hay cố ý, nhóm “Vì Tự Do” đã đưa ra một đề nghị khá nguy hiểm trong việc chọn ngày và cả phương pháp “Trung Cầu Dân Ý”. Nếu cuộc “Trưng Cầu Dân Ý” được thực hiện bằng internet và bưu điện. Thử hỏi ai có thể kiểm soát tất cả các danh sách trên web và thư của người Việt tỵ nạn hay của bọn VC nằm vùng và du sinh phải làm theo lệnh đảng. Riêng trên phần “bỏ phiếu online” thì lại phức tạp hơn rất nhiều, phương pháp này đã vô tình tạo cơ hội rất thuận lợi cho tất cả cán bộ đảng CSVN có thể tham gia, lèo lái, “đóng đinh” ngày 30-4 làm “Ngày Tỵ Nạn”, hầu xóa bỏ tội ác mà chúng đã  đè lên đầu toàn thể dân tộc từ hơn nửa thế kỷ qua. Nó cũng không khác hành động bỉ ổi khi chúng áp lực Nam Dương và Mã Lai để tiêu hủy những tấm bia tưởng niệm trên hai đảo Galang và Bidong trong mấy tháng trước đây. Vì vậy, chúng ta không nên vì bất cứ vì lý do gì để Vc được toại nguyện trong thế “Bất Chiến Tự Nhiên Thành” với mưu đồ xoá bỏ tội ác của chúng trước lịch sử bằng cách biểu quyết thay tên, đổi nghĩa của một trong hai ngày lịch sử (20-7 và 30-4).
Sự kiện nhóm “Vì Tự Do” đề nghị tìm một ngày để làm “Ngày Tỵ Nạn”, thực ra cũng không có gì cần phải bàn. Tuy nhiên, nếu muốn lấy một ngày mang nhiều ấn tích máu xương của lịch sử như ngày 20-7 và 30-4 là một điều tối kỵ, không có lợi mà chỉ có hại. Nó có thể hiểu như là một sự kiện bóp méo lịch sử, trong âm mưu nhằm hậu thuẫn cho phong trào Hoà Hợp Hoà Giải đầy bịp bợm trong nghị quyết 36 lừa bịp của CSVN…”
*
Không biết các ông Hoàng Thế Dân, Hoàng Cơ Định khi khua môi, múa mép trả lời phỏng vấn, khi vung tay, phóng bút viết bài ca tụng cuộc “Trưng Cầu Dân Ý” về “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” đã có xem qua ý kiến của ông Phạm Thanh Phương với những lập luận rất sắc bén mà ông Phương đã trình bày trong bài viết của ông ta?
Thực ra thì câu hỏi này quá thừa với các ông “cán lớn” của đảng Việt Tân như các ông Hoàng Thế Dân, Hoàng Cơ Định. Chuyện chủ tịch các ông ấy chết mà các ông ấy còn “bắt” chủ tịch của các ông ấy “sống” cho tới 14 năm sau mới cho chết thì có chuyện gì mà các ông ấy không làm được. Chuyện bà doctor-to-be Trần Diệu Chân “bắt” hương linh cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đứng tên với bà trong đơn thưa đài phát thanh Quê Hương với Tổng đài và cơ quan FCC mà bà ta còn dám làm thì chuyện thay tên,đổi nghĩa những ngày lịch sử của dân tộc để bàu chữa tội ác cho bọn Việt Cộng thì có nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ mà họ không dám làm.
Trong quá khứ, MT đã từng biến “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Tháng Tư Xanh”, “Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” thành “Lá Cờ Việt Nam Tự Do”. MT trước kia (đảng Việt Tân hiện nay) đã len lỏi vào cộng đồng, tìm mọi cách gây chia rẽ, khống chế - như trường hợp Phạm Quốc Hùng, một cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân, đã len lỏi vào hàng ngũ Quốc Gia chống Cộng, leo lên chức Chủ tịch Ủy Ban bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia Bắc California, và sau đó đã nắm chức Chủ tịch Ban Đại diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California nhiệm kỳ 3, đã tìm mọi cách gây chia rẽ, phân hóa cộng đồng. Sau đó, đã tìm mọi cách sáp nhập hai Ban Đại diện Cộng Đồng làm một là một bằng chứng rõ ràng nhất.
Năm ngoái, âm mưu lợi dụng Tập Thể biến “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Ngày Tự Do Việt Nam” bị bễ mánh, năm nay đảng Việt Tân lại cho các tổ chức ngoại vi lợi dụng cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản “trưng cầu dân ý” để thay tên, đổi nghĩa “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” để lại tiếp tục bàu chữa tội ác cho mấy anh lớn bên nhà là chuyện chẳng làm ai ngạc nhiên.
Có điều đảng Việt Tân có làm được những chuyện mờ ám này hay không lại là một vấn đề khác.
Ai trong chúng ta cũng biết là chuyện tìm một ngày để tượng trưng cho “Ngày Tỵ Nạn Việt Nam” không phải là cứu cánh cho công cuộc tranh đấu hiện nay nhưng tại sao đảng Việt Tân, trong những năm qua, đã làm rùm beng lên về chuyện này. Chắc chắn dụng ý của họ không gì khác hơn là tìm mọi cách thay tên, đổi nghĩa “Ngày Quốc Hận 30-4” để chạy tội cho bọn tội đồ của dân tộc là đảng Cộng Sản Việt Nam - một việc làm mà đảng Việt Tân đã theo đuổi từ bấy lâu nay.
*
Nay, những “trí thức đầu ruồi” như Nguyễn Ngọc Bích, Ngô Thanh Hải “nhai lại những bãi ói” của đảng VT về chuyện thay tên, đổi nghĩa “Ngày Quốc hận 30 tháng Tư” của đảng Việt Tân là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên.
Chắc chắn những việc làm hôn đít bạo quyền VC để chia chác chút quyền lợi cuối đời của những lãnh tụ của những đảng phái hoạt đầu sẽ gặp phải phản ứng quyết liệt của người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại!


Ý Kiến Cuả LNB

Lnb lnb3256@yahoo.com

7:52 AM (9 hours ago)


Tôi hoàn toàn đồng ý với Lê-Thuỵ-Chi, ngày 30/04/1975 sẽ mãi mãi là "Ngày Quốc Hận " không thể
đổi tên được vì:
Ngày này là ngày " Tưởng niệm " , không thể là ngày " Chào mừng " được.

LNB

Sent from my iPad

-----------------------------------------------------------------



Hội Sử-Học Việt-Nam phản đối dự luật công nhận 30/4 là Ngày Hành Trình Đến Tự Do do TNS Ngô Thanh Hải_Gia Nã Đại đề xướng
Bản lên tiếng thứ 71_Hội Sử-Học Việt-Nam phản đối dự luật công nhận 30/4 là Ngày Hành Trình Đến Tự Do do TNS Ngô Thanh Hải_Gia Nã Đại đề xướng.

Ngày 8-12-2014 vừa qua, thượng viện Gia Nã Đại (Canada) thông qua dự luật đề nghị công nhận ngày 30 tháng Tư hàng năm là Ngày Hành Trình Đến Tự Do. Đây là dự luật do thượng nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải soạn thảo và đệ trình trước quốc hội.

Hội Sử-Học Việt-Nam hoan nghinh thiện chí của thượng viện Gia Nã Đại trong vấn đề vừa nêu; cũng như trong quá khứ chính phủ Gia Nã Đại đã hết lòng bảo trợ cho 300 ngàn người thuyền nhân Việt-Nam đến xứ sở này lập lại đời sống mới sau khi chạy trốn khỏi chế độ của bạo quyền Việt cộng cai trị tại Việt-Nam.

Thiển nghĩ, nghĩa cử lớn lao này người Việt tỵ nạn cộng sản tại GNĐ nói riêng cũng như người Việt tỵ nạn cs ở các quốc gia khác trên thế giới không thể nào quên được  !

Tuy nhiên, dự luật công nhận 30/4 là Ngày Hành Trình Đến Tự Do do Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải thuộc thượng viện Gia Nã Đại đề xướng đã không phù hợp với tâm tư, tình cảm cũng như những vấn đề thực tế của lịch sử Việt-Nam cận hiện đại.

Do đó, Hội Sử-Học chúng tôi cương quyết phản bác và chống đối dự luật nêu trên của TNS Ngô Thanh Hải đề ra.

Ngày 30-04 có những ý nghĩa lịch sử lớn lao như sau  :

1/ Đánh dấu ngày nước Việt-Nam Cộng-Hòa (VNCH) rơi vào vòng thống trị của quân Trung cộng xâm lược  ;

2/ Đánh dấu sự hy sinh to lớn của toàn dân tộc Việt-Nam cũng như của các chiến sĩ đồng minh đã hy sinh để bảo vệ sự tự do và tồn tại của nước VNCH nói riêng và dân tộc Việt-Nam nói chung  ;

3/ Tưởng-niệm trên 250.000 ngàn anh linh tử sĩ VNCH đã tử trận từ năm 1946 đến 1975 cũng như hơn 55.000 ngàn quân nhân Hoa Kỳ và các nước đồng minh đã hy sinh cho lý tưởng tự do  ;

4/ Tưởng-niệm trên 700.000 ngàn thuyền nhân, bộ nhân đã tử nạn trên đường tìm tự do  ;

5/ Tưởng-niệm 165.000 ngàn tù chính trị VNCH đã bị bạo quyền Việt cộng giết chết trong các trại tù từ Nam chí Bắc kể từ sau ngày 30-04-1975  ; cũng như trên 100.000 ngàn người khác đã bị Vc hành quyết tại chỗ không xét xử  ;

6/ Đánh dấu mối hận thù lớn lao của dân tộc Việt-Nam đối với tập đoàn phản quốc bán nước đảng cộng sản việt nam cũng như đảng cộng sản tàu  ;

7/ Đánh dấu tội ác của đảng cộng sản việt nam khi bỏ tù hàng triệu quân dân cán chính VNCH vô tội và không cần xét xử từ 1 ngày cho đến 38 năm rưỡi (trường hợp của đại úy nhạc sĩ Nguyễn-hữu-Cầu mới được trả tự do tháng 4 năm 2014);

8/ Đánh dấu tội ác của đảng cộng sản việt nam khi đày ải hàng triệu người miền Nam Việt-Nam lên các vùng kinh tế mới. Sau đó, nhà cửa, của cải của họ đã bị đảng viên cộng sản các cấp cướp làm của riêng;

9/ Đánh dấu tội ác đảng cộng sản diệt chủng văn hóa VN qua chiến dịch "bài trừ văn hóa mỹ ngụy"; cũng như tội ác cướp của miền Nam khi tổ chức các chiến dịch «đánh tư sản mại bản»;

10/ Cộng sản việt nam và cộng sản tàu là những loại độc dược làm tiêu vong đất nước Việt và Tàu; Do đó, Ngày 30-04 đánh dấu một lời thề nguyền kiên quyết và sâu sắc của dân tộc Việt-Nam quyết tâm đánh đuổi bạo quyền Việt cộng và quân cướp nước Trung cộng ra khỏi bờ cõi nước Nam  bằng «vận dụng tất cả nỗ lực, mà chúng ta có thể cung cấp, để loại trừ độc dược đó ra ngoài cơ thể của cộng đồng dân tộc» -ngưng trích- Chính Đề, tác giả Tùng Phong Ngô Đình Nhu.

Từ 10 điểm nêu trên cho thấy ngày 30-04 là quốc hận, quốc tang của toàn dân tộc Việt-Nam, không có từ ngữ nào có thể thay thế, cho dù thời gian là bao lâu, cho dù chế độ cộng sản tại Việt-Nam có còn tồn tại hay tiêu vong.

Những điều Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải nêu trong đạo luật 30-04  là Ngày Hành Trình Đến Tự Do chỉ nói lên một phần ngàn của sự thực lịch sử.

TNS Ngô Thanh Hải nói rằng «  cộng đồng người Việt mình không nghĩ là thủ tướng và chính phủ cho rằng dùng chữ “black” nó hơi nhạy cảm  » -ngưng trích-, là sai.

Chữ «nhạy cảm», TNS Hải dùng không chính xác. Chữ nhạy cảm vốn không thuộc tiếng Việt trong sáng, đây là chữ tàu cộng, chữ của việt cộng. Là một TNS của chế độ tự do như Gia Nã Đại không nên dùng chữ này.

Nếu nói rằng gặp khó khăn trong việc đặt tựa đề cho đạo luật, như «black avril» thì có thể chọn giải pháp dung hòa xử dụng danh xưng cho đạo luật là Mémorial Day, April 30 thay vì Journey To Freedom Day.

Journey To Freedom Day không phù hợp với những sự kiện lịch sử cận hiện đại liên quan đến quốc hận 30-04, nhưng nó lại rất gần với cái gọi là «hòa hợp hòa giải» với việt cộng.

Hội Sử-Học Việt-Nam kêu gọi TNS Ngô Thanh Hải hãy tiến hành điều chỉnh Journey To Freedom Day thành Mémorial Day, April 30 (ngày tưởng-niệm 30-04).

Chân thành cám ơn

Trân trọng kính chào TNS Ngô Thanh Hải và quí vị,

Liên Âu ngày 25 tháng 12 năm 2014, Việt lịch 4893.

Trúc Lâm Nguyễn-việt phúc-Lộc, tổng thư ký Hội Sử-Học Việt-Nam
***
Nguyên văn  bản tin:
Thượng viện Canada thông qua dự luật công nhận 30/4 là Ngày Hành Trình Đến Tự Do

Thủ tướng Canada,
                              Stephen Harper (trái) và Thượng nghị sĩ
                              Ngô Thanh Hải







Thủ tướng Canada, Stephen Harper (trái) và Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải
ảnh minh họa chụp trước đây. 
Photo by NTH


Hôm thứ Hai ngày 8/12 vừa qua, thượng viện Canada thông qua dự luật đề nghị công nhận ngày 30 tháng Tư hàng năm là Ngày Hành Trình Đến Tự Do. Đây là dự luật do thượng nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải đệ trình ra quốc hội.
Tưởng nhớ những người đã ra đi
Trả lời Thanh Trúc từ Ottawa, Canada, thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải trình bày chi tiết:
TNS Ngô Thanh Hải: Dự luật S-219 tôi dự định đưa ra năm rồi, tháng Mười 2013. Bởi vì năm 2015 là 40 năm thì tôi nghĩ cách mình có thể làm được là một dự luật tưởng niệm ngày 30 tháng Tư 75, nhớ lại hành trình chúng ta đi.
Trong dự luật tôi đưa ra là để tưởng nhớ làn sóng hai triệu người đã ra đi, để tưởng nhớ 250.000 người chết trên biển cả, để cám ơn Canada nhận 300.000 và để cám ơn chính phủ Canada và nhân dân Canada đã mở rộng vòng tay để đón tiếp chúng ta, cũng đồng thời để công nhận rằng Canada là quốc gia duy nhất được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc trao giải thưởng Nelson là một giải thưởng đã đóng góp rất nhiều trong vấn đề tị nạn. Đó là có 5 điều tôi cám ơn và đồng thời để nhớ những người đã ra đi.
Thanh Trúc: Thưa ngay từ đầu dự luật S-219 được ông đặt tên như thế nào cho đến khi nó được quyết định đổi lại là Ngày Con Đường Tới Tự Do?
Trong dự luật tôi đưa ra là để tưởng nhớ làn sóng hai triệu người đã ra đi, để tưởng nhớ 250.000 người chết trên biển cả, để cám ơn Canada nhận 300.000.
-TNS Ngô Thanh Hải
TNS Ngô Thanh Hải: Cộng đồng mình nghĩ ngày 30 tháng Tư là Black April Day Tháng Tư Đen, thì tôi cũng đệ trình lên là Black April Day. Nhưng mà cộng đồng người Việt mình không nghĩ là thủ tướng và chính phủ cho rằng dùng chữ “black” nó hơi nhạy cảm.
Thứ hai, khi dùng chữ Black April Day dân Canada không rõ ý nghĩa của cái đó là gì. Thành ra thủ tướng Canada đề nghị là Journey To Freedom Day nó dễ hiểu hơn, đọc tới thì dân Canada hiểu rằng đó là ngày người Việt của mình bỏ nước ra đi, Journey To Freedom Day
Hành Trình Đến Tự Do thì nó đầy đủ ý nghĩa hơn.
Tuy nhiên trong cái preambule lời nói đầu của tôi thì tôi để là đa số người Việt Canada đều coi ngày 30 tháng Tư năm 75 là Black April Day Ngày Tháng Tư Đen. Một số người thì cứ khăng khăng nói rằng ngày 30 tháng Tư là ngày quốc hận. Cộng đồng mình muốn dùng chữ 30 tháng Tư gì cũng được hết, khi đã được công nhân rồi mình có thể nói Ngày 30 tháng Tư Đen hoặc Ngày Quốc Hận cũng được như thường. Đó là lý do sửa đổi tên vì chữ “black” rất là nhạy cảm và không rõ y nghĩ của dự luật.
di tản miền
                                trung tháng 3-1975
 
 Tàu hải quân HQ-504 đến cảng Vũng Tàu, miền Nam Việt Nam chở người tị nạn tại biến cố 30/4/1975
Thanh Trúc: Thưa ông, báo Canadian Press phát hành ở Ottawa khi đưa tin dự luật S-219 do ông giời thiệu và đã được thượng viện Canada thông qua, sẽ gây sóng gió cho quan hệ ngoại giao Việt Nam Canada bởi chính phủ của thủ tướng Stephen Harper đang muốn tăng cường quan hệ với Việt Nam. Phía Việt Nam thì nói dự luật S-219 gởi một thông điệp không đúng đến người dân Việt Nam và đến cộng đồng quốc tế. Ông có lời bình luận nào về nhận xét này?
TNS Ngô Thanh Hải: Nếu như vậy thì Việt Nam không chịu nhìn sự thật. Nói rằng sẽ làm cản trở quan hệ giữa hai quốc gia thì đó là do chính phủ Việt Nam nêu lên mà thôi. Dự luật này không liên hệ gì đến chính phủ cộng sản Việt Nam cả. Hai triệu người bỏ nước ra đi, 250.000 người chết trên biển, 300.000 người được Canada đón nhận, đó là những thức tế không thể nào chối cãi được.
Dự luật này không nói gì đến vấn đề liên hệ ngoại giao Canada Việt Nam. Đó là một lý do mà Việt Nam nêu lên để làm áp lực với chính phủ Canada mà thôi. Cộng sản Việt Nam không công nhân sau 75 là có hơn hai triệu người Việt Nam mình đi tị nạn. Ở xứ tự do này mình không thể nào cấm cản được nhưng tôi thấy dự luật của tôi không có chú trọng đến vấn đề củ cộng sản Việt Nam mà chỉ chú trọng đến gần hai triệu người Việt Nam đã bỏ nước ra đi sau khi chiến tranh chấm dứt năm 1975.
Phản ứng của Việt Nam
Thanh Trúc: Theo chỗ ông biết thì Tòa Đại Sứ Việt Nam ở Ottawa và Bộ Ngoại Giao Việt Nam thông qua Bộ Ngoại Giao Canada, đã có những phản ứng như thế nào đối với dự luật S-219 thưa ông?
TNS Ngô Thanh Hải: Tòa đại sứ Việt Nam tại Canada và chính phủ Việt Nam đã mướn một người để lobby và đánh phá cho dự luật này không được thông qua. Đó là chuyện của Tòa Đại Sứ Việt Nam và chính phủ cộng sản Việt Nam. Đối với tôi nó không có liên hệ gì cả bởi vì đó là cái dự luật chỉ đề cập đến những người tị nạn bỏ đất nước ra đi. Không bằng lòng hay không thích là chuyện của cộng sản Việt Nam chớ không phải chuyện của cộng đồng Việt Nam tại Canada hoặc trên thế giới. Phải nhìn đúng sự thật chứ đâu thể nào trốn tránh sự thật đó.
Lập luận của chính phủ Việt Nam thực ra tôi không muốn bàn đến, nói gì thì nói thực tế nó vẫn có đó và chúng ta phải công nhận thức tế đó.
-TNS Ngô Thanh Hải
Thanh Trúc: Tờ Canadian Press cũng có nói rằng dự luật S-219 tuy đã được thượng viện thông qua nhưng còn phải chờ hạ viện. Cũng có ý kiến cho rằng còn lâu thì dự luật S-219 mới được mang ra thảo luận tại hạ viện. Ý của ông như thế nào?
TNS Ngô Thanh Hải: Vấn đề lâu hay chậm thì ăn thua công việc của hạ viện. Tuy nhiên tôi cũng cho biết rằng ngày hôm qua, thứ Tư ngày 11 tây tháng Mười Hai vào lúc 4 giờ 15, dự luật này đã được đệ nạp tại hạ viện do ông dân biểu Mark Atler đưa ra tại hạ viện, nó kêu là 1st reading. Còn cái 2nd reading và 3rd reading nữa rồi sau đó thì bỏ phiếu.
Sau khi mà hai viện chấp nhận thì mới có chữ ký của đại diện nữ hoàng, kêu là Royal Ascension. Có cái Royal Ascension đó rồi mình mới ra hạ viện và thượng viện.
Thanh Trúc: Ông kỳ vọng bao nhiêu chục phần trăm là S-219 này có thể ra thành luật được?
TNS Ngô Thanh Hải: Hy vọng dự luật thành công trong vòng năm tới bởi vì cái thứ nhất là tất cả những đảng phái đều phải công nhận cái thực tế và sự thật của dự luật này. Đảng Bảo Thủ cũng đã nhận thấy cái đó, đảng Tự Do cũng phải nhận thấy bởi vì đảng Tự Do cũng là một trong chính phủ thời đó đã chấp nhận người tị nạn cộng sản chúng ta. Và đảng Tân Dân Chủ cũng phải nhận cái thực tế đó.
Tôi hy vọng tất cả những đảng phái không vì áp lực của chính phủ Việt Nam mà không bỏ phiếu 100%. Nói tới chính trị là nói tới quyền lợi của từng đảng một thành ra tôi không biết nó như thế nào, tuy nhiên tôi hy vọng dự luật này sẽ ra đúng ngày 30 tháng Tư năm 2015.
Dự luật này bị cộng sản Việt Nam mướn người đánh phá thành ra cũng hơi khó khăn, mà hy vọng mình là con người làm việc ngay thẳng, hai là có sự yểm trợ của đồng bào và của cộng đồng thì tôi hy vọng dự luật được thông qua trong năm tới, kỷ niệm 40 năm chúng ta bỏ nước ra đi.
Thanh Trúc: Cảm ơn ông Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải.

Việt Nam hôm nay lên tiếng chỉ trích dự luật S-219 do thượng nghị sĩ Ngô thanh Hải bảo trợ và được thượng viện Canada thông qua.
Phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Việt Nam, ông Lê Hải Bình, nói dự luật yêu cầu công nhận ngày 30 tháng Tư là ngày kỷ niệm Hành Trình Đến Tự Do mà thượng viện Canada thông qua hồi đầu tuần này là một dự luật xuyên tạc lịch sử, vì chính trị cá nhân, khơi lại quá khứ đau buồn, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc Việt Nam. Vẫn theo lời ông Lê Hải Bình, việc thượng viện Canada thông qua dự luật này là đi ngược tình cảm của nhân dân Việt Nam, cộng đồng người Việt sống tại Canada cũng như mối quan hệ tốt đẹp giữa hai quốc gia.
---------------------------------------------------------------------------


30 tháng Tư: Mãi mãi là ngày Quốc Hận
!
 
 


Kẻ học cao sao thua người ít học?
Cần bạc tiền và danh vọng mà thôi?
Kẻ thế kia giúp ích chi cho đời?
Chỉ thối nát, khiến người người xa lánh.
 
Ngày QUỐC HẬN sao cố tình né tránh?
Chọn cái tên chẳng dính dấp vào đâu.
Ngày Nam Việt Nam nghĩa lý thế nào? (*)
Trong cuộc chiến giữa hai miền Nam Bắc?
 
Có phải chăng đã ngậm tiền lũ giặc?
Nên cố tình muốn thay đổi danh xưng?
Khi quê hương đang khí thế bừng bừng,
Chống Việt Cộng bạo tàn và tham nhũng.
 
Bọn Việt Cộng đang vô cùng lúng túng,
Người nước ngoài và quốc nội vùng lên…
Tội ác gian manh chắc chắn phải đền
Không chạy thoát dẫu lưới trời lồng lộng.
 
Là con người, sống sao cho đáng sống,
Không cúi lòn, nịnh bợ lũ gian manh.
Quang Phục Quê Hương, chắc chắn sẽ thành,
Đừng nối giáo bọn mặt người dạ thú.
 
Ba mươi tháng Tư, chúng như thú dữ,
Cướp của, giết người, chẳng chút xót thương.
Thây chết ngổn ngang khắp các nẻo đường,
Hỏi có phải hôm nay ngày Quốc Hận?
 
Giờ các "ông" cớ sao còn lấn cấn?
Ba chín năm rồi đâu phải mới hôm qua!
Hay các "ông" muốn đổi để làm quà,
Dâng "Bác, Đảng" để cầu thân, thăng tiến?
 
Xin các ông chớ đôi co ngụy biện,
Bằng các "ông" bỏ sọt rác cho rồi.
Để không còn mùi xú uế tanh hôi
Làm nhơ nhớp cả tiền đồ dân tộc.
 
Tháng Tư về, hàng triệu người bật khóc,
Thương người thân chết tức tưởi vừa qua.
Biết bao người tan nát hết cửa nhà,
Hỏi có phải tháng Tư là Quốc Hận?
 
Bùi Phượng Vĩ 

 
(*) Nguyễn Ngọc Bích và đồng bọn.






Chính trị
Ngày Quốc Hận hay “Ngày Hành Trình Ðến Tự Do”?
nguyễn thùy

Ngày 30 tháng Tư năm 1975 được mọi người VN tại hải ngoại gọi là “Ngày Quốc Hận”. Nhưng đã có lần đảng Việt Tân gọi ngày đó là ngày “tranh đấu cho Tự do” (thay vì gọi là “ngày quốc hận”) và bị hầu hết người Việt yêu nước phản đối. Mới đây Tiến sĩ Ngô Thanh Hải, thượng nghị sĩ Quốc hội Canada đệ trình dự luật lên Thượng Viện Cananda và được Thủ tướng Harper và Thượng viện đồng ý danh xưng gọi ngày 30-04-1975 là “Ngày Hành Trình đến Tự Do”, sự việc này cũng bị một số người chống đối đôi khi với lời lẽ thô bạo đối với Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải. Thêm một danh xưng khác về tháng Tư năm 1975 là “Tháng Tư đen”.

I - Qua ba tên gọi đó, tên gọi nào đúng đắn nhất?

Người viết xin góp một số ý kiến, sau đó nói rõ quan điểm người viết nên chọn tên gọi nào.

1 - “Ngày Quốc Hận. Dùng tên gọi này là ta đứng trên cương vị của Dân tộc, Quốc gia. 
Ngày Quốc Hận có nghĩa ngày nói lên mối hận thù của cả dân tộc, quốc gia, cả toàn thể nhân dân căm thù vì bị mất nước bởi cường quyền ngoại xâm, ngày đánh dấu sự kiện lịch sử đã đưa toàn thể dân tộc vào thảm họa nô vong. 
Ngày Quốc Hận” tên gọi này do người Việt tỵ nạn cộng sản nơi hải ngoại dùng nói lên thân phận lưu vong của mình cùng tình cảnh đất nước, nhân dân bị rơi vào vòng thống trị Cộng sản. Người Cộng sản VN căm tức tên gọi này vì xóa sạch tất cả công lao tranh đấu của họ cùng lên án họ là xâm lăng. Cộng sản VN xem ngày 30-04-75 là ngày chiến thắng của họ vì họ đã giải phóng và thống nhất đất nước. Như vậy, với Cộng sản VN, không có chuyện “mất nước” vì đất nước VN vẫn còn, được thế giới và LHQ công nhận và vẫn do người VN dù là Cộng sản nắm quyền. Tên gọi “ngày quốc hận” không được thế giới hảo cảm; thế giới xem ngày đó là ngày cáo chung chế độ VNCH; sự cáo chung một chế độ không hẳn là mất nước. Chỉ riêng nhân dân Miền Nam VN (từ vĩ ruyến 17 đến mũi Cà Mau) gồm cả Quân, Dân, Cán, Chính VNCH mới xem ngày đó là “ngày mất nước” và hô hào đấu tranh bằng mọi cách để phục hồi đất nước, thu hồi lại chủ quyền dân tộc cho đất nước và quyền sống tự do dân chủ cho nhân dân VN.

2 - “Ngày Hành Trình đến Tự Do”. Tên gọi này nói lên sự kiện lịch sử hàng ngàn, hàng vạn rồi hàng triệu người VN không riêng ở Miền Nam VN (từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau) mà còn một số không ít người miền Bắc (dưới chế độ Dân Chủ Cộng Hòa Cộng sản - số người này thường vượt biển sang tỵ nạn tại Hồng-Kông) đã “mười chết một sống” hối hả phải rời Tổ quốc thân yêu, chạy trốn độc tài Cộng sản đến các xứ sở tự do tìm không gian sống mới. Cả trên hàng trăm ngàn người phải bỏ mạng nơi rừng sâu biển cả, không kể bị hải tặc cướp của, hiếp dâm, sát hại, khiến thế giới bàng hoàng, xúc động phải ra tay cứu vớt số nạn nhân này do lương tâm, do nhân đạo, do tinh thần nhân bản. Số người này phải chứng minh rằng mình là nạn nhân của Cộng sản, ở lại nước sẽ bị Cộng sản đày đọa, sát hại để cơ quan HCR công nhận là “tỵ nạn chính trị” mới được can thiệp với các nước cho định cư. Một số người không được công nhận như thế nên trong các cuộc thanh lọc, đã bị cưỡng bách phải về lại VN khiến nhiều người phải tự tử (sự việc xảy ra ở các trại tỵ nạn tại Hồng-Kông khi chính quyền nước Anh bắt buộc họ phải về lại VN). Gọi là “ngày hành trình đến tự do”, thế giới nghe thuận tai hơn là “ngày quốc hận” hay “Tháng Tư đen”. Vì các xứ sở tự do đó từ lâu có phải bị “mất nước” đâu và xứ sở họ có bị bóng đêm nào vây phủ. Hơn nữa, họ nhìn vào sự kiện chứ không mấy nghĩ đến tâm trạng của lớp người tỵ nạn chính trị này.

Thực sự mà nói, số người tỵ nạn Cộng sản, trong những ngày đầu phải đành đoạn bỏ nước ra đi chỉ là để chạy trốn chế độ cộng sản, bảo toàn sinh mạng mình cùng gia đình, thân nhân, bà con và để gầy dựng lại cuộc sống chứ chưa hề nghĩ là để tranh đấu cứu nước, cứu dân. Tuy nhiên, dù chưa nghĩ gì đến nước, đến dân, nơi họ mặc nhiên đã mang chở cái “hồn dân tộc”, cái “hồn nước”, cái truyền thống văn hóa bao đời qua lịch sử. Ðến các trại tỵ nạn, dù tương lai chưa rõ ra sao, cái “hồn dân tộc” thao thức đêm dài. Ðến được xứ sở định cư, sau ít năm tìm cách thích ứng với nếp sống xứ người và ổn định phần nào cuộc sống cá nhân cùng gia đình, con cái, cái “hồn nước” trổi dậy mạnh mẽ để thấy ngày 30-04-75 là “ngày quốc hận” làm động cơ cho mọi hành động đấu tranh vì dân, vì nước, vì đồng bào nơi quốc nội. Từ đó những “cộng đồng người Việt tự do” ra đời khắp nơi tranh đấu chống Cộng sản. Cũng do cái “hồn nước” đó, có thể nói lớp người tỵ nạn cộng sản đã mặc nhiên hình thành một “quốc gia văn hóa VN” nơi hải ngoại. Gọi là “quốc gia văn hóa” vì chỉ có văn hóa thôi, không có lãnh thổ (lãnh thổ là của người), không có một Chính phủ được mọi người bầu ra, không có một hệ thống pháp luật riêng, không có cảnh sát, công an, không có thuế khóa... nói chung chẳng có lập pháp, hành pháp, tư pháp gì ráo trọi, (ngoài cái “đệ tứ quyền” được sử dụng để rồi một số người lạm dụng... “chửi” nhau, chao ôi!) Và cái “quốc gia văn hóa VN” đó đã có nhiều thành tựu đáng kể: trước tiên hủy bỏ ngày “vinh danh HCM, tố cáo tội ác Cộng sản bán nước buôn dân, hèn với giặc, ác với dân, thực trạng đen tối cùng cực nơi quốc nội (tình trạng tụt hậu thê thảm đến thua cả Cam-Bốt), những sa đọa của xã hội (tham nhũng, hối lộ, mua quan bán tước, bằng cấp giả, ngôn ngữ bẩn thỉu, xem người dân như ngựa trâu, cỏ rác...), xây dựng những tượng đài tưởng niệm anh hùng, tưởng niệm thuyền nhân, phổ biến văn hóa truyền thống VN (hiếu thảo, hòa thuận với anh chị em, lễ phép với người lớn tuổi, cả vấn đề ẩm thực, y phục VN...), tự học và gầy dựng con cái thành danh không kém thua gì người nước ngoài, vận động quốc tế buộc Cộng sản VN phải tôn trọng quyền sống tự do của người dân, biểu tình liên tiếp chống các hành động tuyên vận của Cộng sản, chống quan chức cộng sản công du nước ngoài... Ðặc biệt là phục hồi lá cờ vàng ba sọc đỏ, biểu trưng cho chính nghĩa tranh đấu, cho hồn nước, cho lý tưởng Dân chủ, Tự do... Cộng sản căm thù việc này, đã phải tốn bao nhiêu tiền bạc, nhân sự cố hủy phá cho bằng được mà kết quả là công cốc. Tuy có phá hoại, gây chia rẽ các Cộng đồng người Việt hải ngoại. Ðổi “ngày Quốc hận” thành “ngày hành trình đến Tự do” là phủ nhận, là chối bỏ tất cả những thành tựu đó đồng thời phủ nhận tinh thần yêu nước của họ.

Sở dĩ Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải gọi là “ngày hành trình đến Tự do” mặc nhiên phủ nhận những thành tựu trên của người Việt yêu nước ở hải ngoại là do đi theo chủ trương “diễn biến hòa bình” của chính phủ Hoa Kỳ, làm thỏa mãn số người cơ hội như đảng Việt Tân, phe phái Trúc Hồ... và phần nào chiều theo chủ trương “hòa hợp hòa giải” của Cộng sản. Một số người yêu nước chống Cộng vì thấy quá lâu mà không có thay đổi nào nên rút lui vào cô đơn, đấy là số người gọi là “thầm lặng” hầu mong một thời cơ nào đó, lịch sử VN sẽ đổi chiều, sang trang. Số khác “hồ hởi” tán thành vì tham vọng chính trị, vì muốn được về VN dễ dàng du lịch, du hí, du dâm, hoặc cộng tác với Cộng sản dễ có điều kiện làm giàu... với lý do là “quên quá khứ, hướng đến tương lai”. Tiến sĩ Ngô Thanh Hải là Thượng Nghĩ sĩ Quốc hội Canada nên không thể không tuân phục chủ trương, chính sách của quốc gia này, thuận theo chủ trương “Diễn biến Hỏa Bình” của Hoa Kỳ, nghĩ rằng chủ trương này vừa hợp lý vừa khả thi. Bao nhiêu người lúc được đắc cử vào vị trí này, chức vụ nọ trong guồng máy công quyền xứ sở tạm dung, cũng nghĩ như thế và buộc phải như thế như trường hợp ông Luật sư Hoàng Duy Hùng. Không rõ, nay mai Bà Janet Nguyễn vừa đắc cử Thượng nghị sĩ tiểu bang Californie, Luật sư Nguyễn Tâm vừa đắc cử Nghị viên thành phố San José và bao bao nữa có rơi vào tình trạng như Ngô Thanh Hải, Hoàng Duy Hùng để gián tiếp cổ vũ cho “hòa hợp hòa giải” theo ý đồ của Chính phủ Hoa Kỳ và Cộng sản VN, rồi hủy bỏ tên gọi “Ngày Quốc Hận” và “Tháng Tư đen”. Vì tin tưởng và chỉ trông cậy vào Hoa Kỳ nên không mấy để ý rằng chủ trương “Diễn biến Hòa Bình” cùng mọi điều được gọi là “tranh đấu cho nhân quyền” của Hoa Kỳ và bao nước khác chỉ là nhằm “lôi kéo CS VN tùy thuộc vào Hoa Kỳ” chứ có thực sự đem lại Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho người dân VN đâu. Những luận điệu đó đã quyến rũ bao người VN chạy theo, nghĩ rằng mình yêu nước để phải biến thành “giá trị lợi dụng”, “giá trị hàng hóa” phục vụ quyền lợi nước ngoài. Khi “không còn giá trị lợi dụng, giá trị bán buôn đổi chác” cho quyền lợi của họ thì sẽ bị loại như trường hợp một Nguyễn Cao Kỳ trước đây. Hoa Kỳ luôn luôn “đi hàng hai”, bề ngoài chống đối, bên trong lại “thỏa hiệp ngầm” với đối phương vì quyền lợi riêng tư. Cứ xem chính sách “xoay trục sang Á Châu” nhưng Hoa Kỳ đã làm được gì cho các nước Á Châu. Tàu Cộng lấy cớ “Hoa Kỳ bao vây” họ để có lý do tăng trưởng quốc phòng, hiện đại hóa quân đội, chế tạo và mua thêm vũ khí, đe dọa thêm vùng biển Ðông... Hoa Kỳ lấy cớ ngăn chặn Tàu Cộng đe dọa biển Ðông để chế tạo thêm vũ khí và bán vũ khí cho nhiều nước, kể cả Nhật Bản, Ấn Ðộ, Ðại Hàn, Ú châu... Chính trị và Kinh tế, cả hai mặt này luôn luôn đi đôi, nhân quả cho nhau. Tùy tình hình, tùy theo thái độ và chủ trương của đối phương mà “chính trị hóa kinh tế” (dùng áp lực chính trị để mưu lợi kinh tế) hay “Kinh tế hóa chính trị” (dùng áp lực kinh tế để thực hiện ý đồ chính trị), mọi vấn đề khác -Tự do, Dân chủ, nhân đạo, đạo đức, văn hóa- chỉ là chiêu bài phục vụ cho Kinh tế và Chính trị thôi.

3 - Gọi Tháng Tư 75 là “Tháng Tư Ðen” có tính cách văn chương là chỉ nói lên một trạng thái tâm lý hơn là nói lên một sự kiện lịch sử. cùng hậu quả của sự kiện đó. Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải cho rằng gọi “tháng tư đen” (Black April) quá “nhạy cảm” đối với người ngoại quốc nhưng ông không nói rõ tại sao và nhạy cảm như thế nào. Ðen là màu đen, là bóng tối mà các nước dân chủ tự do có màu đen, bóng tối nào đâu (?). Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải không để ý rằng ngày 11 tháng 09 năm 2001, sau khi bọn khủng bố đánh sập hai tòa tháp tại Nữu Ước, cả nước Mỹ và thế giới tự do bàng hoàng, sửng sốt, lên án bọn khủng bố và thuơng tiếc hàng ngàn người phải chết vì sự kiện đó. Rồi chính phủ Mỹ đơn phương tấn công Iraq, cho rằng nước này là sào huyệt của khủng bố. Và mỗi năm dân Mỹ đều tưởng niệm ngày đen tối đó. Như thế, có thể gọi tháng chín năm 2001 là “tháng chín đen” cũng được lắm chứ? Ta thường thấy mỗi khi có một sự vụ chết người rất bất thường (như vụ một tên giết người đã bắn chết một số giáo viên và học sinh tại nơi nào đó trên đất Mỹ, hoặc cả xứ Na-Uy treo cờ rũ sau khi một tên cuồng tín dân tộc bắn chết bao nhiêu sinh viên đang camping –và bao nhiêu vụ khác, người viết không nhớ rõ sự kiện cùng năm tháng) thì cũng có thể gọi ngày giờ tháng đó là “đen” chứ. Tiếng Pháp thường dùng từ “en deuil” được gọi là “tang chế” nghe ra còn nặng nề gấp bao lần từ “đen” của VN. Người Việt chống Cộng gọi tháng Tư/1975 là “tháng tư đen” để nói lên thảm cảnh của đất nước, dân tộc vì kể từ ngày đó, bóng đêm tăm tối phủ trùm dày đặc lên thân phận đất nước và nhân dân từ Bắc đến Nam hàng mấy mươi năm trời và còn bao năm nữa do chế độ Cộng sản tàn ác, phi nhân.

II - Quan điểm người viết.

Trình bày đại lược như trên, người viết không đồng ý tên gọi “Ngày Hành trình đến Tự do” mà giữ nguyên hai tên gọi “Ngày Quốc hận” và “Tháng Tư đen” vì những lý do sau.

a) Ngày 30-04-1975 là ngày Quốc Hận, ngày tang chung cho cả nước chứ không riêng cho thành phần Quân, Cán, Chính VNCH và nhân dân Miền Nam từ Bến Hải đến Cà Mau. Bằng cớ, sau 30-04-75 một số người Miền Bắc dưới chế độ Cộng sản cũng đã vượt biển, phần lớn qua ngã Hồng-Kông. Và trong những năm gần đây, đã sống dưới chế độ CHXHCN Cộng sản mấy chục năm vẫn còn một số người vượt biển tìm đến một xứ sở tự do nào đó như Úc châu. Bỏ nước ra đi, lưu vong nơi xứ người, sự việc này, đối với hàng triệu người đó không là do “bị mất nước” sao? Cái tâm thức đó tạo nên “hận thù” nơi họ, do từ cái ngày oái oăm đó họ gọi là “ngày quốc hận” và hình thành nơi họ ý chí đấu tranh cứu nước để có được ngày về sáng lạng cho non sông.

b) Sau ngày 30-04-75, người miền Bắc vào miền Nam đã ngỡ ngàng trước cảnh trù phú của miền Nam. Nhà văn Dương Thu Hương đã ngồi khóc nơi đường Catinat, ngậm ngùi than thở “man rợ đã thắng văn minh”, nhận ra bao năm trời đã bị chế độ Cộng sản bưng bít, dối trá, bịp lường... Tiếp theo, cho mãi đến nay, bao bao người sống nơi Miền Bắc trước đây và bây giờ trên cả nước, cũng cùng tâm trạng đó như Dương Thu Hương, vừa tiếc thương cảnh sống trù phú, êm ả của Miền Nam dưới chế độ VNCH, vừa căm thù chế độ Cộng sản bán nước, buôn dân. Một du sinh nào đó đã viết một bài dài nói rõ: “còn lá cờ đỏ sao vàng thì không bao giờ có độc lập, tự do, hạnh phúc”. Gần đây, nhà báo Ðặng Chí Hùng đã ca ngợi lá “cờ vàng ba sọc đỏ”, xem đấy là biểu tượng của chính nghĩa đấu tranh cứu nước (nguời viết chỉ nhớ đại cương như thế). Rồi bao nhà trí thức trong nước hiện nay, bao đảng viên Cộng sản đã về hưu, về già dù không đề cập đến lá “cờ vàng ba sọc đỏ”, dù không dám nói đến việc lật đổ chế độ Cộng sản, đã liên tiếp kiến nghị yêu cầu, đòi hỏi Ðảng và nhà nước Cộng sản phải cải tổ chế độ, vì thấy đất nước tang thương, nhân dân lầm than, điêu đứng. Cái tâm trạng của bao người miền Bắc như một Dương Thu Hương và bao trí thức cùng đảng viên Cộng sản nói trên không do từ những thảm nạn của dân nước khởi đi từ cái “tháng Tư đen 75” sao?

c) Sau 30-04-75, một số người dân miền Bắc, trong đó một số giáo chức (người viết có tiếp xúc vì cùng nghề dạy học), trong đôi lần trao đổi kín đáo, cởi mở thành thật cho biết rằng nhân dân miền Bắc trông chờ miền Nam ra “giải phóng” họ, đâu ngờ sự việc lại ngược lại. Người viết đã phản ảnh tâm trạng đó qua đôi đoạn thơ (trích trong tập “VN tân huyết sử diễn ca”, trên 7000 câu Song Thất Lục Bát nhưng chưa hoàn thành, viết lén lút tại Sài Gòn từ 1979 đến 1987, không mang theo được trong lần vượt biển cuối năm 1988):

....
Bao năm đã thân tàn xơ xác
Bao năm rồi tan tác áo cơm
Bao năm xác chẳng còn hồn
Bao năm lệ máu cuộn tròn chiếu chăn
Những ngỡ được miền Nam giải phóng
Cuộc đời đen, kiếp sống nô vong
Chao ôi! Muôn tủi nghìn hờn
Nghe tin thống nhất mà lòng ngẩn ngơ...

....

Trách miền Nam đơn sai lời hẹn
Chẳng giữ mình, chẳng vẹn tình dân
Bấy lâu nửa nước tím bầm
Giờ đây cả nước đen sầm bóng đêm....


Tâm trạng đó không phải khởi đi từ cái “Tháng Tư đen 75” mà nảy sinh sao?

d) Từ 75 đến nay, bốn mươi năm qua (liệu còn bao năm nữa?), Ðảng Cộng sản và cái Nhà nước CHXHCN của họ đem lại gì cho dân tộc, đất nước và nhân dân VN? Toàn là đổ nát, điêu linh, thống khổ ngoài bọn Cộng sản nắm quyền. Công hàm 1958 của Phạm Văn Ðồng cùng các hiệp nghị bí mật tại Thành Ðô năm 1990 đã tạo cho Tàu cộng một số cơ sở “hợp pháp” (!) để chúng có lý do bành trướng thế lực ra biển Ðông cùng gặm nhắm da thịt VN qua cái chủ trương “xâm lăng mềm”, không cần phải ồ ạt vũ trang. Cộng sản VN đã nhường hàng vạn cây số vuông ở biên giới miền Bắc cho Tàu Cộng. Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, bãi Tục lãm, trở thành đất đai của Tàu cộng. Bao nhiêu cơ sở chiến lược, chiến thuật nằm trong tay Tàu cộng. Cả dọc dài duyên hải cũng bị Tàu cộng khống chế đến nỗi ngư dân chài lưới trên lãnh hải nước mình cũng bị tàu Trung cộng bắn chìm, tịch thu tài sản, mắng nhiếc, chửi bới, đánh đập, thậm chí thủ tiêu hay bắt giam, đòi tiền chuộc mà Cộng sản VN không dám có một thái độ, hành động chống đối, lại còn bảo là “tàu lạ”, quả ươn hèn, khiếp nhược hết chỗ nói. Bao nhiêu khu biệt lập do dân Tàu cộng cùng công nhân của chúng chiếm giữ khắp nơi, sống hoàn toàn theo tàu, còn cấm người VN, ngay cả các bộ phận cầm quyền địa phương của VN léo hánh đến, càng lúc càng nhiều như ở Bình Dương, Ðà Nẵng, Vũng Áng và sắp sửa đến nhiều vùng nữa. VN đang “mất nước” dần dần để đến năm 2020 trở thành một Huyện, một Quận của Tàu cộng như đôi tiết lộ về các mật nghị ở Thành Ðô. Với các chủ trương “công an trị, hộ khẩu trị, ngu dân trị, bần cùng hóa trị”, Cộng sản VN đang bán nước cho Tàu cộng, đưa cả dân tộc; nhân dân vào vòng nô lệ giặc Tàu. Rồi lãnh thổ VN thuộc Tàu, nhà nguời VN Tàu ở, con gái VN Tàu chơi, con trai VN Tàu dùng làm lao nô, (nói theo lối của Cộng sản VN đối [với] dân nước miền Nam VNCH trước đây)... Thảm cảnh đó của dân nước không do khởi đi từ cái “ngày quốc hận”, từ “tháng tư đen 75” sao?

e) Cộng sản VN còn ngày nào cầm quyền cai trị đất nước thì, dù không bị Tàu cộng chiếm cứ, đất nước càng ngày càng lụn bại, thoái hóa, tụt hậu thảm thương và dân tộc, nhân dân VN càng ngày càng không còn “sinh khí sống” chứ đừng mong “ngóc đầu” lên cùng thế giới năm châu. Giả sử Tàu cộng chiếm được toàn bộ VN thì bọn Cộng sản VN đang nắm quyền trị nước sẽ ra sao? Một là chúng tiếp tục làm đầy tớ, tay sai cho Tàu; hai là chúng sẽ bị Tàu cộng hất cẳng vì “giá trị lợi dụng” của chúng không còn. Lúc bấy giờ -và chúng đã sửa soạn từ lâu- chúng sẽ ồ ạt chạy ra nước ngoài, xin hay “mua” mộ thẻ tỵ nạn chính trị để sống “vương giả” vì chúng đã mua nhà, mua đất và với số tiền của, quý kim do tham nhũng, hối lộ, làm giàu bất hợp pháp lâu nay mà chúng đã gởi vào các ngân hàng ngoại quốc. Nhưng liệu chúng có an toàn như chúng toan tính? Trước tiên, chúng sẽ bị khinh khi, phỉ nhổ bởi người Việt hải ngoại, kể cả người dân bản xứ. Tiếp theo, cái Chính phủ do Tàu cộng thành lập lúc đã chiếm trọn VN có tha cho chúng không hay lại truy tố chúng, sẽ dùng áp lực về kinh tế tài chánh bắt chúng phải “quy hoàn” những gì chúng sở hữu ở ngoại quốc cho Chính phủ do Tàu cộng thành lập lúc bấy giờ. Chắc chúng không nghĩ đến điều này. Chúng yên tâm nghĩ rằng các chính phủ nước ngoài sẽ bảo vệ chúng vì chúng đã phần nào “làm giàu” cho các nước đó. Chúng không nghĩ rằng, khi chiếm được toàn bộ VN, Trung Cộng trở nên hùng mạnh gấp bội, các nước dại gì ham một số tiền chừng một hai trăm tỷ mỹ kim của chúng mà phải mất đi hàng tỷ tỷ mỹ kim nếu gây hấn hoặc không bang giao với Tàu cộng. Ðất nước tụt hậu, nhân dân không còn sinh khí sống, kể cả cái thân phận bi đát của tập đoàn Cộng sản VN như vừa nói, chẳng đã do từ “ngày quốc hận”, chẳng đã khởi đi từ “Tháng Tư đen 75” sao? (Ước mong những dòng vừa viết được tập đoàn Cộng sản VN đọc hầu lo liệu cho số phận của họ mà sớm “hồi đầu” quay về với dân tộc, nhân dân, sớm dân chủ hóa chế độ, bãi bỏ mọi thứ luật rừng lâu nay, bãi bỏ chủ trương “công an trị, hộ khẩu trị, bần cùng hóa trị, ngu dân trị”, bãi bỏ việc bưng bít truyền thông để toàn dân cả nuớc phát huy tinh thần bất khuất chống lại mộng bành trướng, xâm lăng của Tàu cộng).

f) Có người gọi là “Ngày thuyền nhân”, nghĩ ra không đúng vì bao kẻ đi bộ, xuyên rừng đến các trại tỵ nạn tại Thái Lan. Một số khác sau này ra nước ngoài theo diện H.O. hay “đoàn tụ gia đình” nào có phải đi ghe, đi thuyền mỏng manh, bé tí. Cũng không nên gọi là “Ngày Quốc Nạn” vì quốc nạn nhiều khi chỉ một tai nạn của đất nước như cơn bão Katrina tại Mỹ, cơn sóng thần tại Nhật năm 2013, cơn bão Hải Yến tại Phi Luật Tân vừa qua... Cũng không nên gọi là “Ngày quốc nhục” vì gọi như thế nghe ra tiêu cực, có vẻ cam chịu, đành lòng chịu đựng, không động viên được ý chí đấu tranh rửa hận, phục thù. Kể ra suốt lịch sử trên 4000 năm, dân tộc ta, nhân dân ta đã phải trải chịu bao ngày “quốc hận”: các triều đại phong kiến phương Bắc đã xâm lăng, thống trị dân tộc và đất nước ta, thì cái ngày họ hoàn thành việc chiếm cứ nước ta cũng phải xem là “ngày quốc hận”; rõ ràng nhất là ngày tên tướng Mã Viện đánh thắng hai Bà Trưng rồi trồng cây trụ đồng, khắc dòng chữ “đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” (Cộng sản VN đã bôi nhọ, đã nhục mạ lịch sử qua cuốn phim “Nghìn năm Thăng Long” và cuốn video trong đó cho bao nhiêu phụ nữ VN đóng vai hai bà Trưng cùng tướng tá của hai Bà phục dịch, hầu hạ Mã Viện trong ngày Tàu Cộng “vinh danh” (!) tên tướng này. Ðây là thủ đoạn Tàu Cộng bày ra để bắt buộc Việt Cộng phải làm như thế hầu hạ nhục dân tộc VN và khoa trương sức mạnh của chúng). Ngày triều đình Huế phải ký hiệp ước Patenotre để thực dân Pháp thống trị cả ba miền Nam-Trung-Bắc cũng là “ngày quốc hận”. Ngày 20-01-1954, quốc tế qua phân đất nuớc ta theo Hiệp định Genève cũng có thể xem là “ngày quốc hận”. Tuy nhiên, trong những ngày đó trước nay không được gọi là “ngày quốc hận” mà chỉ có thể xem là “ngày quốc nạn”. Những ngày đó là do bên ngoài gây nên và cũng chẳng có người dân VN nào bỏ nước ra đi, xin tỵ nạn chính trị, ngoài số người làm Cách Mạng nhưng không là tỵ nạn chính trị. Ngày 20-07-54, hơn nửa triệu dân miền Bắc di cư vào miền Nam nhưng không là bỏ nước vì miền Nam vẫn là đất nước VN và chẳng ai ra ngoại quốc trừ đôi người có thân nhân ở ngoại quốc, nhất là ở Pháp, bảo lãnh họ. Chỉ ngày 30-04-75 mới thực sự được goi là “ngày quốc hận” vì ngày này không phải hoàn toàn do bên ngoài mà do chính cả tập đoàn Cộng sản VN đang nắm quyền ở nửa nước xua quân xâm lăng nửa nước còn lại rồi thống trị hà khắc, dã man nên mới có hàng triệu người bỏ nước ra đi, xin tỵ nạn chính trị nơi nước ngoài rồi khởi động cao trào đấu tranh chống Cộng để “rửa hận” cho dân tộc, quê hương, cứu nguy đất nước, cứu nguy đồng bào thoát cái bóng đêm u ám, triền miên nghiệt ngã. Một nhà thơ (Phương Hà) gọi ngày Quốc Hận cũng là ngày Quốc Kháng, kêu gọi phải kháng Cộng để rửa hờn cho dân tộc, quốc gia.

Vì những lẽ trên nên, theo người viết, phải gọi ngày 30-04-75 là “ngày quốc hận”, là “ngày tháng Tư đen. Những ai gọi ngày đó bằng những cách gọi khác, thì, theo người viết chỉ là “mập mờ đánh lận con đen” mong nhờ dựa vào các thế lực quốc tế và sự mua chuộc của Cộng sản để cầu tiền, cầu quyền, cầu danh, cầu lợi cho cá nhân, gia đình, phe phái. Chỉ những người thực sự yêu nước, yêu dân mới gọi ngày đó là “ngày quốc hận” và mới thực sự đấu tranh rửa hận cho dân, cho nước. Những việc làm dù nhỏ bé đến đâu mà xuất phát từ lòng yêu nước thực sự cũng nên làm, phải làm. Làm một bài thơ chống Cộng, viết một bài xã luận hay truyện ngắn, truyện dài tố cáo tội ác Cộng sản, nêu ra những thảm nạn của người dân dưới chế độ Cộng sản, một bản nhạc đấu tranh chống Cộng, biểu tình liên tục chống Cộng dù chỉ năm ba người (trường hợp Ðại Tá Trương Như Phùng ở Houston), gởi kiến nghị, thỉnh nguyện thư đến tập đoàn chóp bu Cộng sản trong nước, đến Chính Phủ các nước, đến Liên Hiệp Quốc (như các nhà trí thức, các đảng viên Cộng sản, các tổ chức dân sự trong nước; các thỉnh nguyện thư của Tiến sĩ Nguyễn Ðình Thắng, của Trúc Hồ, của một số đảng phái, đoàn thể người Việt hải ngoại...) và cả những cách chống Cộng mà một số xấu miệng gọi là “chống Cộng bằng mồm”, miễn là xuất phát từ lòng yêu nước chân thành đều đáng quý vì đấy là những việc làm Văn hóa nên làm, phải làm dù chẳng thu đạt thành quả nào. (Còn nhớ Nguyễn Thái Học, trong Hỏa lò Hà Nội, biết ngày mai phải lên đoạn đầu đài, thế mà đêm đó đã viết thư gởi toàn quyền Pháp yêu cầu mở rộng giáo dục, cai sửa chế độ chính trị. Ông biết chẳng có hiệu quả nào nhưng vẫn làm vì đấy là việc làm văn hóa, phát xuất từ tấm lòng vì nước, vì dân).

Tóm lại, theo người viết, với những ai chân thành yêu nước, thực lòng nghĩ đến nước, đến dân thì vẫn luôn luôn xem ngày 30-04-75 là ngày Quốc hận. Mặc kệ ai đó gọi bằng tên nào, “dù ai nói ngả nói nghiêng thì ta vẫn vững như kiềng ba chân” vì ta kiên trinh với tấm lòng yêu nước, yêu dân. (VN có phải mất nước về tay Tàu Cộng hay không, người viết không tin điều đó xảy ra nhưng xin không nói trong bài viết này).

    France 24/12/2014
  Nguyễn Thùy

Ngày Quốc Hận là ngôn ngữ chính xác nhất cho ngày 30-4.

Lê Phi
30_4Ngày 30 tháng 4 năm 1975 mãi vẫn là một điểm mốc quan trọng trong lịch sử Việt Nam.  Ngày này đã có những tên gọi khác nhau “Ngày Giải Phóng Miền Nam”, “Ngày Thống Nhất”, “Ngày Hòa Bình”, “Ngày Quốc Hận” hay “Ngày Mất Nước”.  Thử xét xem tên gọi nào chính xác nhất cho ngày này.
Trước hết tên gọi của CSVN “Ngày Giải Phóng Miền Nam”.  Theo định nghĩa, giải phóng là sự cởi bỏ những gông cùm, trói buộc, kiềm chế, ngăn cản để được tự do hơn, có nhiều lựa chọn hơn, có nhiều quyền hạn để tự quyết định cho chính mình hơn.  Sự thật cho thấy sau ngày 30-4-1975, toàn bộ Việt Nam trở thành một nhà tù lớn với vô số trại tù nhỏ mọc lên ở khắp nơi.  Tất cả các quyền tự do người dân miền Nam có được trước đó đều bị tước đoạt.  Tài sản, sinh mạng, nhân cách, phẩm giá con người đều bị chà đạp, không còn được tôn trọng như trước.  Như vậy ngày 30-4-1975 không là ngày giải phóng miền Nam mà là ngày toàn bộ Việt Nam là nhà tù dưới sự cai trị của đảng CSVN.
Ngày Thống Nhất” thì đúng về hình thức nhưng lại lập lờ về nội dung bởi vì trước đó chỉ có một nửa dân tộc bị mất tự do và sau đó toàn thể dân tộc bị cầm tù dưới sự cai trị của đảng CSVN.  Chắc chắn rằng những người mất tự do trong lao tù không bao giờ muốn thấy sự đoàn tụ với người thân của mình trong cùng hoàn cảnh mất tự do bị giam cầm như mình.  Như vậy tên gọi này khiếm khuyết vì chỉ là mỹ từ che dấu một sự thật xấu xa phía sau là sự mất tự do của toàn bộ dân tộc.
Ngày Hòa Bình” lại càng không đúng vì có hòa hay không, và có bình (đẳng) hay không sau ngày 30-4-1975 ?  Gần như toàn bộ người dân miền Nam sau ngày này trở thành một loại tù hạng thấp nhất, bị phân biệt đối xử trong mọi mặt của đời sống và không ít người đã là mục tiêu của sự trả thù hèn hạ của ĐCSVN rất nhiều năm sau đó. Đúng ra nó là ngày chấm dứt chiến tranh tự vệ của miền Nam, là ngày người dân miền Nam không còn được chiến đấu để bảo vệ tự do của chính mình chứ không có nghĩa là ngày có hòa bình.
Con số những người phải hy sinh sau đó đâu có thua kém gì trong cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam (chết trong trại giam, trong vùng kinh tế mới, trên đường vượt biển, vượt biên, vì kinh tế lụn bại bởi sự kiêu hãnh ngu dốt của đảng CSVN, …) thì làm sao gọi là hòa bình?
Ngày 20 tháng 7 năm 1954 miền Bắc Việt Nam bị rơi vào tay CS và tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 toàn bộ nước Việt Nam bị cưỡng chiếm bởi bè lũ công cụ tay sai ngoại bang Nga Tàu.  Dân tộc Việt hoàn toàn mất tự do, mất cả quyền tự chủ quyết định vận mạng đất nước của chính mình.  Tất cả các quyết định quan trọng liên quan tới vận mạng dân tộc đều bị định đoạt từ Mạc Tư Khoa hay Bắc Kinh và cứ thế tập đoàn bán nước CSVN cong lưng cúi mặt thi hành.
Không những vậy chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của Việt Nam cũng mất dần vì bọn bán nước CSVN đã đặt quyền lợi cá nhân, bè đảng của chúng trên quyền lợi dân tộc, dâng đất nước tổ tiên để lại cho quan thầy Trung Cộng.  Người dân Việt Nam dưới bạo quyền CS bị ngoại nhân đánh đập, ức hiếp, cướp bóc, thậm chí bị giết chết trên ngay chính đất nước mình đã không được nhà cầm quyền CSVN bênh vực, mà chúng còn vô cảm đồng lỏa với thủ phạm dập tắt phản kháng tự vệ của người dân.
Trước kia dưới chế độ thực dân Pháp, người dân Việt không có quyền tự chủ quyết định vận mạng chính đất nước mình vì chúng ta đã mất nước vào tay giặc Pháp. Tuy nhiên sự bảo vệ người dân thuộc địa Việt Nam của chính quyền thực dân Pháp còn hơn hẳn sự bảo vệ người dân Việt dưới chính quyền CSVN hiện nay. Như thế ngày 30 tháng 4 năm 1975 quả thật là ngày mất nước hay là Ngày Quốc Hận cho toàn dân tộc Việt Nam chứ không riêng gì cho miền Nam Việt Nam.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là bài học cho cả người dân hai miền Nam Bắc. Bài học cho người dân miền Nam là Tự Do và Quyền Tự Chủ của Dân Tộc là Trách Nhiệm của mỗi một người trong chúng ta. Chúng ta phải chiến đấu để bảo vệ tự do chớ không thể thờ ơ, khoán trắng cho người khác như quân đội, chính quyền, …  Bài học cho người dân miền Bắc là phải sáng suốt để không bị chính quyền lừa đảo lợi dụng lòng yêu nước làm các việc phản bội lại quyền lợi dân tộc nhằm phục vụ cho mưu đồ bán nước cho ngoại bang.  Vì vậy ngày 30 tháng 4 luôn luôn là Ngày Quốc Hận của toàn dân Việt Nam, để nhắc nhở cho chúng ta hôm nay và cả thế hệ con cháu mai sau lỗi lầm đã xảy ra vào năm 1975.
Ngày Quốc Hận năm nay 2013, chúng ta, tất cả đồng bào hai miền Nam Bắc nên thắp nén hương lòng tưởng niệm tất cả các chiến sĩ và người dân đã hy sinh vì Tự Do, vì quyền Tự Chủ của Dân Tộc, những người quân nhân miền Nam chống lại sự xâm lăng của chủ thuyết cộng sản, những người cán binh bộ đội miền Bắc đã bị lừa đảo – xâm lược miền Nam nhưng tưởng rằng chiến đấu vì quyền tự chủ của dân tộc Việt.
Sự hy sinh của các cán binh cộng sản đã xuất phát từ lòng yêu nước vẫn xứng đáng được ghi nhận và trân trọng dù rằng hành động xâm lăng miền Nam là đi ngược lại với quyền lợi dân tộc. Các hành động lầm lỗi đó cũng đáng được tha thứ vì họ đã bị lừa dối, bị lợi dụng lòng yêu nước, vô tình làm công cụ cho đảng CSVN. Bè lũ tay sai bán nước đảng CSVN chính thật là những kẻ có tội ác với dân tộc.
Xin đề nghị tất cả chúng ta dù ở nơi đâu hay làm việc gì, vào ngày 30 tháng 4 năm nay hãy dành một khoảng khắc thời gian mặc niệm cho những người con đất Việt đã nằm xuống vì quê hương dân tộc.  Đồng thời kể từ nay trong ngôn ngữ hàng ngày của chúng ta, chúng ta phải dứt khoát loại bỏ các cụm từ ngữ “Giải Phóng” “Hòa Bình” “Thống Nhất” khi gọi mốc thời gian này.
Ngày Quốc Hận là ngôn ngữ chính xác nhất cho ngày 30-4, nhưng trong những trường hợp chẳng thể dùng nó thì dùng nguyên mốc thời gian “ba mươi tháng tư bảy lăm”. Chúng ta cần phải xác định rõ ràng lập trường tư tưởng qua ngôn ngữ chính xác để không có thể bị lừa gạt hay vô tình lừa dối người khác nữa.
Thử nghĩ nếu chúng ta dùng chữ “Ngày Giải Phóng” thì có phải chúng ta đã vô tình chấp nhận sự thống trị của đảng CSVN trên dân tộc, và làm sao chúng ta có thể giải thích cho các thế hệ con cháu về sự đau khổ cùng cực của toàn dân Việt kể từ sau ngày này ?
Nếu chúng ta đã quyết định chọn lựa đứng về phía dân tộc chống lại âm mưu dâng tổ quốc cho ngoại bang của bè lũ tay sai bán nước CSVN thì điều đầu tiên chúng ta cần phải xử dụng ngôn ngữ chính xác để không bị lợi dụng làm lu mờ chính nghĩa dân tộc.  Đó là bước đầu trên con đường tranh đấu đòi lại tự do và quyền tự chủ cho dân tộc Việt.
Xin đề nghị với đồng bào đang sống ở khắp nơi trên thế giới hãygiải thích cho người dân bản xứ hiểu rõ được thực chất của ngày này và tránh xử dụng ngôn ngữ tuyên truyền của CSVN như “Liberation Day”. Đồng thời nên nhấn mạnh rằng đó không phải là ngày của riêng người dân miền Nam Việt Nam mà là ngày của toàn dân tộc bị mất mát. Đừng rơi vào cái bẫy ngày “Nam Việt Nam” mà một số trí thức (lại trí thức) đang ồn ào vẽ vời.
Xin đề nghị Ngày Quốc Hận dịch sang tiếng Anh là National Abomination Day (hay là Day of National Shame) để làm sáng tỏ ý nghĩa của ngày này.
© Lê Phi









ĐỪNG QUÊN NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4
                     
                              Nguyển Quốc Đống 
                          Cựu SVSQ K.13/TVBQGVN
                          Ngày 11 tháng 4, 2013
 
 
Ngày 6-4-2013, cộng đồng người Việt tỵ nạn CS hải ngoại nhận được 1 “tin thật vui” phổ biến trên các diễn đàn về việc “Tiểu bang Virginia chấp thuận Nghị Quyết SJR 455 công nhận ngày 30-4 là Ngày Nam Việt Nam”. Kèm theo tin vui này là bài viết của Tâm Việt (tức ông Nguyễn Ngọc Bích) mang tựa đề “30/4 năm nay, Virginia đi đầu trong việc công nhận Ngày Nam Việt Nam” ghi lại việc hình thành NQ: ai bảo trợ, ai vận động, ý nghĩa, và phản ứng của các cộng đồng miền Đông Hoa Kỳ đối với NQ này.  Đồng hương chưng hửng nhưng kiên nhẫn đọc cho hết Bản NQ qua lời dịch của ông NNB.  Sau 22 mục XÉT VÌ, đồng hương chưa thấy có gì đáng phàn nàn, đều là những lời tán dương người dân Nam VN, nhất là sự chiến đấu can trường của quân đội VNCH; thảm cảnh người dân Nam VN phải chịu dưới chế độ CS hay trên đường trốn chạy CS; sự thành công đáng khen ngợi của người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ….  Tuy nhiên họ để ý đến phần chót của NQ: “Thượng viện QUYẾT NGHỊ, với sự đồng thuận của Hạ-viện, Là Đại Nghị Viện Virginia sẽ lấy ngày 30 tháng Tư 2013 và cùng ngày này trong những năm kế tiếp, làm Ngày Công Nhận Nam Việt Nam ở Virginia; và QUYẾT NGHỊ tiếp, Là Thư-ký Thượng-viện chuyển một bản của Nghị Quyết này tới Hiệp-hội Thương mại Á-châu ở Virginia và Nghị-hội Toàn quốc Người Việt tại Hoa kỳ đặng cho những thành viên của hai tổ chức này được biết về quyết định của Đại nghị viện Virginia về vấn đề này….” (bản dịch của ông NNB).  Đồng hương Việt hải ngoại cho là NQ 455 đi ngược lại tinh thần của Ngày Quốc Hận 30-4 vẫn được tổ chức hàng năm nơi có đông người Việt tỵ nạn CS sinh sống.  Chúng ta thử tìm hiểu tại sao đồng hương Việt chống đối mạnh mẽ NQ SJR 455 mặc dù nó mang nội dung ca tụng người dân Nam Việt Nam.
 
 
1-Ý nghĩa Ngày 30-4 đối với người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại:
 
Tại hải ngoại, chúng ta rất quen thuộc đối với những tên gọi “Tháng Tư Đen” và “Ngày Quốc Hận 30-4”.  Đây là ngày quốc gia VNCH bị bức tử, chế độ tự do, dân chủ tại miền Nam bị sụp đổ, kết quả của chiến tranh xâm lược do Cộng Sản miền Bắc tiến hành trong gần 20 năm (1956-1975).  Vào ngày 30-4-1975, 5 vị tướng lãnh và hàng trăm quân nhân các cấp của QLVNCH tuẫn tiết đền nợ nước.  Sau 30-4-1975, 1 trang sử mới bi thảm bắt đầu cho mọi thành phần trong xã hội miền Nam: từ quân đến dân; giàu đến nghèo; già đến trẻ… Quân nhân và viên chức chính quyền VNCH bị lừa vào các trại cải tạo tập trung, người dân bị đánh tư sản, mất nhà cửa, ruộng vườn, tài sản, bị lùa đi các vùng kinh tế mới… Chiến tranh cướp đi sinh mạng của cả triệu quân, dân 2 miền; làm bị thương cả triệu người khác.  Khi chiến tranh gần kết thúc, khoảng tháng 3 và 4, 1975, quân và dân miền Nam VN nằm chết la liệt trên đường chạy giặc Cộng tràn về các thành phố.  Sau khi miền Nam sụp đổ, hàng trăm ngàn người chết trên biển cả, hay trong rừng sâu khi tìm cách thoát khỏi chế độ CS khắc nghiệt!  Nói đến Tháng Tư Đen, Ngày Quốc Hận 30-4, người ta chỉ còn nhớ đến Máu và Nước Mắt, đau đớn nghĩ đến cảnh nước mất, nhà tan, tương lai mù mịt!  Với những ý nghĩa nêu trên, không có tên nào thể hiện đầy đủ tinh thần của ngày lịch sử 30-4 này bằng tên “Ngày Quốc Hận”.
 
Sau khi thoát khỏi Việt Nam Cộng Sản, và được định cư tại quốc gia tự do khắp 5 châu, hàng năm vào ngày 30-4, người Việt tỵ nạn CS vẫn tổ chức Lễ Quốc Hận để tưởng niệm và tri ân các anh hùng tử sĩ vị quốc vong thân, tưởng niệm các quân, dân, cán chính  VNCH chết trong các trại tù CS, các đồng bào chết trên đường tìm tự do.  Tại các buổi lễ Quốc Hận, họ vạch trần các tội ác của CS đối với đất nước và người dân VN để người dân Việt và cả thế giới biết CSVN là kẻ phạm tội ác diệt chủng, giết hại cả trăm triệu người trên thế giới.  Ngày Quốc Hận 30-4 cũng là dịp để giới trẻ trong cộng đồng học hỏi các tấm gương sáng của các thế hệ cha, anh hầu kế thừa sự nghiệp tranh đấu vì tự do, dân chủ còn dở dang của chúng ta. 
 
 
2- Ý Nghĩa Ngày 30-4 đối với Cộng Sản Việt Nam:
 
30-4-1975 là ngày Bắc quân CS thôn tính được miền Nam Việt Nam . Chúng khoe khoang “giải phóng” được miền Nam , khiến “Mỹ phải cút” và “Ngụy phải nhào” .  Hàng năm trong nước, chúng cho tổ chức các lễ hội để ăn mừng chiến thắng, ca tụng thành quả của chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”, ca tụng các “liệt sĩ đã quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”, ca ngợi chiến sĩ anh hùng, tuyên dương gia đình có công với cách mạng v.v…Hẳn chúng ta còn nhớ Sơn Hào, trong Mục Thư Độc Giả đăng trên nhật báo Người Việt, Nam California ngày 9-7-2012 đã viết “…30-4 là ngày hội của toàn dân đoàn kết, chiến thắng, khiến cả dân tộc vui mừng tự hào, giúp Việt Nam có 1 nhà nước thống nhất, 1 hệ thống chính trị thống nhất..”  Hắn còn láo xược viết như sau “ …chỉ có đội quân xâm lược Mỹ và bè lũ Việt gian tay sai của Mỹ là thất thủ, là mất miền Nam, mất Saigon, còn dân tộc Việt Nam, cả Nam lẫn Bắc là người thắng trận, thu giang sơn về một mối, chấm dứt ách thống trị của thực dân mới…”  Thậm chí tháng 12, 2012 vừa qua, tên văn nô VC Huy Đức còn cho phát hành sách “Bên Thắng Cuộc” trong các cộng đồng Việt hải ngoại để tuyên truyền láo khoét cho CS nhằm đầu độc giới trẻ, là những người không có nhiều kinh nghiệm về CS.  Trong nước, trừ bọn cán bộ CS trở nên vinh thân phì gia nhờ chiếm được miền Nam trù phú, thịnh vượng; mỗi lần 30-4 trở về, người dân miền Nam phải sống lại những thảm cảnh của nhiều năm về trước, nén sự đau thương, và nuốt nỗi uất hận vào trong lòng. 
 
Tại hải ngoại, các buổi lễ Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4 là cái gai chọc vào mắt người CS.  Chúng sợ nhất ngày này vì không ngày nào gợi nhớ những kỷ niệm đau thương do CS gây ra bằng ngày này.

  Ngày này khiến người ta nhớ đến cuộc chiến tranh phi nghĩa do chúng gây ra và bắt nhân dân cả 2 miền Nam, Bắc chịu biết bao chết chóc, mất mát.  Ngày này làm người dân Việt nhớ đến các tội ác tày trời của chúng;  hận chúng đưa đất nước và dân tộc Việt vào tuyệt lộ, bần cùng hóa nhân dân miền Nam để cả nước cùng chung số phận nghèo khó, mất tự do, mất hạnh phúc như đồng bào miền Bắc; hận chúng đưa cả nước vào vòng nô lệ Tàu cộng để ngày nay Việt Nam mất dần đất, biển và đảo.  Mối hận này khiến người Việt tiếp tục chống cộng, quyết tâm tranh đấu để dân chủ hóa nước nhà, và quang phục quê hương.   
 
Từ lâu CSVN luôn tìm cách làm biến đổi ý nghĩa ngày 30-4 tại hải ngoại.  Chúng rất muốn mọi người quên khía cạnh bi thương của biến cố 30-4 để tội ác của chúng từ từ được xóa nhòa.   Trên một số websites, chúng ta tìm thấy những đề nghị “không nên khóc than, buồn rầu trong ngày 30-4; cần tổ chức các hoạt động vui tươi dễ dàng thu hút giới trẻ, nên tổ chức việc ăn mừng tự do, là một thứ vô cùng quý báu đồng bào được thụ hưởng tại các quốc gia tạm dung…”  Thậm chí có người còn đề nghị: “Ngày 30-4, trong nước CS ăn mừng chiến thắng, thì ở hải ngoại chúng ta ăn mừng tự do”?!  Ai là người có thể vui và ăn mừng được trong ngày 30-4?  Đồng bào miền Nam đau khổ đã đành, mà đồng bào miền Bắc cũng chẳng vui gì trừ lũ cán bộ đầy quyền uy, thế lực.  30-4-1975, nhà văn Dương Thu Hương khi theo đội quân chiến thắng vào Sài Gòn năm 1975, đã khóc và nói rằng “…thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.  Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử.  Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải…”   
 
 Vì vậy nếu người dân Việt tại hải ngoại quên đi Ngày Quốc Hận 30-4, không còn nhắc nhở đến ngày này, và không tổ chức các buổi lễ Quốc Hận trong cộng đồng, coi như Cộng Sản VN sẽ nhổ được cái gai trong mắt, và hoàn thành được việc “bình định” cộng đồng hải ngoại.  Quốc Hận 30-4 không còn thì người Việt hải ngoại không còn là “người tỵ nạn chính trị” mà chỉ còn là một “nhóm di dân, định cư” bình thường như bao nhóm dân thiểu số khác.
 
 
3- Các nỗ lực xóa bỏ Ngày Quốc Hận của Việt Gian CS, và phản ứng của đồng hương Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại:
 
Năm 2004, tuần báo Trách Nhiệm, tiếng nói của Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam California, số 221 ngày 12-8-2004, có đăng 1 bài báo với tựa đề “Kế hoạch tổ chức Ngày Tự Do cho Việt Nam vào ngày 30-4-2005 tại thủ đô Washington, D.C.” do 4 tổ chức sau đây đứng tên chịu trách nhiệm:
 
-                Ủy Ban Vận Động Chính Trị Người Mỹ gốc Việt
-                Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ
-                Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường
-                Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Bắc Mỹ
 
Tại tiểu bang Georgia, đài Tiếng Nước Tôi (TNT) của Mặt Trận Việt Tân cũng phát đi lời kêu gọi đồng hương tham gia “Ngày Tự Do cho VN 30-4” (NTDCVN) tại Washington, D.C., tham dự buổi Diễn hành cho Tự Do (Freedom March) và nhiều sinh hoạt khác.  Kế hoạch ngày 30-4 năm 2005 đã làm đồng hương Việt tỵ nạn CS nhiều nơi phẫn nộ.  Ngày 30-4 là khởi đầu cho sự kiện lịch sử: miền Nam VN mất tự do.  Tại sao những người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại lại chọn ngày này làm “Ngày Tự Do cho Việt Nam ”?   Tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn và các đoàn thể chống Cộng tại Minnesota lên tiếng phản đối bằng Văn Thư ngày 18-12-2004 gửi đến Tuần báo Trách Nhiệm nhờ phổ biến.  Khối Lập Trường Chung gồm 334 tu sĩ, nhân sĩ, trí thức, cựu quân nhân, chính trị gia, nhà văn, nhà báo ra bản tuyên bố ngày 15-2-2005 cực lực lên án âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30-4.  Sau đó, Ban Tổ Chức NTDCVN đã phải đổi danh xưng “Ngày Tự Do cho VN” thành “Ngày Tranh Đấu cho Tự Do VN”.  Ngày 20-3-2005, các tổ chức cộng đồng và đoàn thể tại tiểu bang Georgia cũng ra 1 Bản Tuyên Bố, nói lên lập trường dứt khoát “xem ngày 30-4 là Ngày Quốc Hận chứ không thể là Ngày Tự Do”.
 
Thời gian trước đây, có một số người còn có ý kiến muốn đặt tên cho 30-4 là “Ngày Thuyền Nhân”.  Âm mưu này nhằm mục đích làm phai lạt đi ý nghĩa của Ngày Quốc Hận, vô hiệu hóa hoạt động của các Hội Cựu Quân Nhân, và làm tiêu hao tiềm lực chống cộng của người Việt hải ngoại.  Các tay chân của CS, những tên thân cộng, hoặc những kẻ tham lợi cam tâm làm tay sai cho CS tìm mọi cách đổi tên ngày 30-4 để xóa tội cho CS, và từng bước một “bình định” khối người Việt hải ngoại cương quyết giữ lằn ranh Quốc-Cộng, không chịu hợp tác với chúng (tài liệu của tác giả Trần Gia Phụng).
 
Cuối tháng 12, 2005, đài phát thanh TNT lại cho phổ biến “Thư Mời Tham Gia Ý Kiến Chọn Ngày Tỵ Nạn VN” của Nhóm Vì Tự Do (tài liệu của tác giả Lão Móc).  5 ngày được nêu ra cho đồng hương chọn, trong đó lại cũng có ngày 30-4. 
 
Đầu tháng 4, 2013, sự việc Nghị Quyết SJR số 455 được một số người Việt tại Virginia vận động, và được Quốc hội Virginia thông qua vào cuối tháng 2, 2013 cho thấy một nỗ lực khác để xóa tên Ngày Quốc Hận tại hải ngoại.  Khi tin tức về NQ được loan truyền trên các diễn đàn, đồng hương khắp nơi bày tỏ thái độ chống đối mạnh mẽ, không chấp nhận việc Ngày Quốc Hận 30-4 tại Virginia bị Quốc Hội Virginia tùy tiện đổi tên, mang 1 tên mới đi ngược lại tinh thần Ngày Quốc Hận của người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại. 
 
Theo bài viết của ông NNB (Tâm Việt), “để đón nhận tin mừng này, các cộng đồng VN ở Miền Đông đang rủ nhau về Richmond đi diễn hành ngày 27 tháng 4 tới đây-nhằm đánh dấu một mốc mới trong cuộc đấu tranh cho chính nghĩa VN tự do”.  Chương trình sinh hoạt tưởng niệm ngày 30 tháng 4 của CĐVN vùng Washington, DC, Maryland & Virginia cũng có phần “diễn hành đến địa điểm nhận Quyết Nghị của Virginia tưởng niệm Ngày 30 tháng 4” vào ngày 27-4-2013.   Vì bị đồng hương Việt phản đối dữ dội,  ngày 9-4-2013, CĐVN và LHCCS vùng Washington, DC, Maryland & Virginia phải quyết định “không tiếp nhận NQ SJR 455 vì NQ này thay đổi tinh thần Ngày Quốc Hận 30-4, hủy bỏ cuộc diễn hành ngày 27-4-2013 lên Richmond, Virginia nhận NQ…”  Âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30-4 tại hải ngoại, một lần nữa lại thất bại. 
 
 
4- Ai chịu trách nhiệm về NQ SJR 455 tại Virginia, chọn 30-4 làm “Ngày Nam VN”?
 
Thực hiện việc đổi tên ngày 30-4, khiến ngày lịch sử của người Việt nạn nhân CS, cả trong nước lẫn hải ngoại, mang 1 ý nghĩa khác với ý nghĩa nguyên thủy của Ngày Quốc Hận, đi ngược lại nguyện vọng của họ là một việc làm không thể chấp nhận được.  Vì vậy tất cả các âm mưu xóa Ngày Quốc hận trong nhiều năm qua đều bị đồng hương Việt bẻ gãy, và đi đến thất bại thảm hại. 
 
Ngày 9-4-2013, ông Nguyễn Ngọc Bích, chủ tịch (?) của Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ (National Congress of Vietnamese Americans) gửi 1 thư ngỏ bạch hóa một số điều liên quan đến bản NQ gây nhiều tranh cãi này.  Ông viết “ Nghị Quyết SJ 455 KHÔNG bắt đầu từ tôi hay Nghị hội…đó là do thiện chí của một người bạn Mỹ của VNCH chúng ta, ông Dick Black, một cựu chiến binh TQLC đã từng tranh đấu (?) ở VN…có tham vọng…đi tìm lại sự công bằng cho người Việt tự do chúng ta…đưa ra một nghị quyết như SJ 455 để nhận định cho chính xác rồi buộc các sách giáo khoa phải viết lại cho đúng sự thật…”  Cũng theo ông Bích, ông Black liên lạc với một số người Việt gồm các doanh gia và cựu quân nhân VNCH để giúp ông soạn thảo NQ, và sau cùng mời ông Bích “tham gia vào công việc soạn thảo (cho) có bề thế hơn”.  Như vậy, ông Bích đã xác nhận trách nhiệm của ông trong việc hình thành NQ 455.  Tại Virginia, một số doanh gia hay thậm chí một số cựu quân nhân có thể không quan tâm nhiều đến vấn đề chính trị, hay khía cạnh tế nhị của Ngày Quốc Hận đối với người Việt tỵ nạn CS, nhưng ông NNB, với tư cách là 1 giáo sư đại học, hiểu biết nhiều về các vấn đề chính trị, một nhà hoạt động cộng đồng nhiều năm (tổ chức Nghị Hội của ông có 26 năm hoạt động theo lời ông viết), cựu giám đốc đài Á Châu Tự Do (RFA), ông hẳn phải biết ý nghĩa của Ngày Quốc Hận trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS.  Lẽ ra ông phải cố vấn cho họ chọn 1 ngày khác, và không thể là ngày 30-4.  Chuyện vô lý ở chỗ một biến cố lịch sử đã được cộng đồng đặt tên theo ý nghĩa của nó và chọn ngày để kỷ niệm thì không thể được đặt một tên khác, nhất là việc đặt tên mới lại không phải do cộng đồng thực hiện. Các nghị quyết về cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH đâu có mục chọn 1 ngày nào đó để vinh danh lá cờ di sản tự do của người Mỹ gốc Việt đâu!  Năm 2002, Quốc Hội Virginia cũng từng ban hành Nghị quyết SJR 139 xác định 30-4 là “Ngày Tưởng Niệm” trong cộng đồng người Việt tại Virginia (National Vietnamese Remembrance Day), Nghị Quyết SJR 137 xác định Ngày Quân Lực 19-6 của VNCH là “Ngày Chiến Sĩ Tự Do Mỹ gốc Việt” (Vietnamese American Freedom Fighters Day).  Như vậy trong 2 NQ này, ngày tháng và ý nghĩa đều không thay đổi.  Khi muốn hỗ trợ cho nhân quyền tại VN, QH Virginia đã chọn ngày 11- 5 làm “Ngày Nhân Quyền cho VN” (1 ngày mới).   Nay nếu QH Virginia muốn ca tụng thành tích của người dân Nam Việt Nam và  chọn 1 ngày mang ý  nghĩa này (South Vietnamese Recognition Day), đó phải là 1 ngày mới, không thể chọn 1 ngày đã có sẵn tên, và lại là ngày quan trọng nhất trong lịch sử tỵ nạn CS của người Việt, ngày Quốc Hận 30-4.  Đây là 1 sai phạm không thể chấp nhận được.  Chính ra nhóm chữ “South Vietnamese Recognition Day” trong bản tiếng Anh của QH Virginia phải được dịch là “Ngày Vinh Danh Người Dân Miền Nam VN” chứ không phải là “Ngày Nam Việt Nam” hay “Ngày Việt Nam Cộng Hòa” như  lời dịch và giải thích của ông NNB.   
 
NQ SJR 455 đã không được phổ biến rộng rãi trong đồng hương; chỉ có một số nhỏ biết được về quá trình vận động.  Mọi sự được giữ bí mật vì sợ “hỏng chuyện” (lắm thầy thối ma)! và  sợ “có kẻ phá hoại” (lời ông NNB). Tại sao ông NNB sợ NQ này sẽ hỏng chuyện?  Phải chăng ông sợ chuyện năm 2005 tái diễn (kế hoạch Ngày Tự Do cho VN mà Nghị Hội của ông cũng tiếp tay thực hiện mà không thành công)?   Chính ra trong quá trình thông qua 1 NQ (chẳng hạn các nghị quyết công nhận cờ VNCH của các hội đồng thành phố hay quốc hội tiểu bang),  phải có phần “điều trần” trước ủy ban trách nhiệm; sau buổi điều trần công khai (hearing), nếu không có lời phản đối của người dân, dự thảo của NQ mới được đưa ra biểu quyết để xem có được chấp thuận hay không.  NQ SJR 455 liên quan đến cộng đồng người Việt, đã được soạn thảo và thông qua mà nhiều người Việt trong cộng đồng không hề hay biết.  Chính ông NNB đã viết “…Hôm đó, TNS Dick Black cũng “tiết lộ một tin vui đến cộng đồng chúng ta…”.  Một quá trình “dân chủ” như ông NNB ca tụng tại sao phải giữ bí mật kỹ đến thế?!  Hành động của ông NNB trong quá trình hình thành NQ 455 quả không trong sáng chút nào. 
 
Chúng ta không phủ nhận thiện chí của Quốc hội tiểu bang Virginia luôn dẫn đầu trong việc ban hành các Nghị Quyết rất có lợi cho cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại Hoa Kỳ. 
 
Nhờ vậy mà chính nghĩa của khối người Việt hải ngoại được sáng tỏ.  NQ SJR 455 lần này cũng mang nội dung rất tích cực; chỉ có chi tiết ngày chọn vinh danh là không hợp lý mà thôi (ngày 30-4).  Việc chọn sai ngày cũng không phải là lỗi của TNS Dick Black, một người bạn Mỹ tốt của cộng đồng người Việt.  Việc chọn sai ngày là lỗi của những người Việt đứng ra thỉnh nguyện, và vận động (petitioners).  Cộng đồng người Việt tại thủ đô Washington, DC, Maryland & Virginia cần liên lạc với TNS Dick Black, trình bày cho ông rõ điểm sai của NQ, và thỉnh nguyện việc sửa đổi cần thiết.  Nếu không làm công việc này, một số người có thể lợi dụng Bản Nghị Quyết này, vận động các dân cử địa phương để ban hành các nghị quyết tương tự.  Thư “trần tình” của  ông NNB (9-4-2013) đã nêu tên một số người muốn xin bản Nghị Quyết SJR 455 để có cuộc vận động tương tự tại địa phương của họ.   Như vậy Ngày Quốc Hận 30-4 của người Việt tỵ nạn CS tại Hoa Kỳ có thể sẽ “bị đổi tên” bằng nhiều nghị quyết khác, và với thời gian ý nghĩa “Quốc Hận 30-4” sẽ bị xóa nhòa. 
 
Kết luận, 30 tháng 4 là một ngày chúng ta không thể quên, và không ai có thể làm chúng ta quên ngày lịch sử này.  “Ngày Tang” của miền Nam VN nói riêng, và của tất cả người Việt yêu chuộng tự do nói chung là ngày cần được ghi nhớ, và làm lễ tưởng niệm hàng năm.  Đất nước Việt còn bị thống trị dưới chế độ độc tài CS, người dân Việt còn bị áp bức, bóc lột dưới gông cùm CS, thì mối hận này của chúng ta đối với CSVN vẫn còn tồn tại.  Chúng ta cũng đừng quên Nghị Quyết 36 của CSVN được ban hành ngày 26-3-2004.  Năm 2014 là năm CSVN sẽ tổ chức 10 năm thi hành NQ 36 tại hải ngoại, và tất nhiên chúng cần có 1 số “thành tích” để dâng Đảng.  Âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận tại hải ngoại; kêu gọi hòa hợp, hòa giải cuội dù được sự tiếp tay của nhiều Việt Gian trong cộng đồng, chắc chắn không thể thành công.  Chúng ta đồng ý với nhà thơ Bùi Phượng Vĩ:
 
NGÀY QUỐC HẬN MÃI MÃI  LÀ NGÀY QUỐC HẬN!



Lời thành kính tri ân:
- Quý Chư Vị đã chiếu cố đóng góp ý kiến, viết bài tham luận hoặc sao chuyển bài vở 
liên quan đến "Diễn Đàn Quốc Hận - Quốc Nạn" do trang mạng Việt Nam Văn Hiến
khởi xướng non hai tuần lễ vừa qua để khẳng định rằng 
"Ngày 30 Tháng Tư" mãi mãi là "Ngày Quốc Hận", 
không một danh xưng nào khác được tập thể Người Việt Tỵ Nạn
chúng ta chấp nhận. 
- Riêng cám ơn Cựu Đại Tá Lê Nguyên Bình
 vừa mới chuyển thêm 1 bổ túc nữa cho chuyên mục "Quốc Hận hay Quốc nạn".
- Kính mong được sự tiếp tục quan tâm rộng rãi của tất cả Quý Chư Vị.
-Hy vọng đến ngày 30-4 năm nay thì cái trang web của Việt Nam Văn Hiến sẽ tạm đầy đũ
hơn để có nhiều độc giả thưởng lãm, thay vì người ta vì tò mò mà mò vào coi những 
"đại lễ kỷ niệm 40 năm giải phóng" của VC mà bản chất chỉ là những huênh hoang 
phô diễn, tuyên truyền, bóp méo sự thật  của CSVN. 
CSVN vốn chỉ là tay sai đánh đấm cho Nga, cho Tàu 
chớ không phải là cho nền độc lập và tự chủ của đất nước Việt
 và cho sự tự do, hạnh phúc, phú cường của dân tộc Việt. 
CSVN chỉ là bè lũ mù quáng nhận sự ủy nhiệm của Cọng Sãn Quốc Tế 
vì chính họ đã bao lần hô hào, sẳn sàng thí mạng đến người Việt cuối cùng 
cho mục tiêu của lũ quan thầy của họ.
..................
Trân trọng,
Lê-Thụy-Chi


Góp Ý Về Ngày Quốc Hận hay Quốc Nạn của Nông Phu

Ba Mươi Tháng Tư



Ba mươi hai năm, ngày ta buông súng
Ba mươi hai năm, Công quân hành hung
Cướp của giết người, triệu người trốn chui
Tranh nhau ăn đưa đất nước thụt lùi !

Ba mươi hai năm, ngày ta buông súng
Bàn giao chánh quyền cho kẻ trong bưng
Một lũ vượn hoang vui sướng tưng bừng
Mang đất nước lùi xa năm thế kỷ !

Ba mươi hai năm ngày ta buông súng
Lòai quỉ ma lộng hành trong lúng túng
Dâng đất cho Tàu, bán con thơ dại
Chỉ biết đô la, chẳng lường được hung !

Ba mươi hai năm Cộng phỉ hành hung
Cả triệu người bị giam trại tập trung
Cà trăm ngàn người làm thân nô lệ
Thành quả khốn cùng của bọn điên khùng !

Ba mươi hai năm cầm quyền, rợ Hồ
Bắt người, thủ tiêu như bọn khủng bố
Cướp của, giam cầm, một lủ tham ô
Dâng đất cho Tàu, chiến tích Cộng nô !

Ngày mai dân Việt được Tự Do
Dân Chủ cao trào sẽ thắng to
Cộng đảng không còn ai tín nhiệm
Đa đảng bừng lên dân ấm no

Nông Phu
30/4/2007

Theo tuyệt đại đa số thân hữu và chiến hữu của tôi đã thăm dò trong lúc trà dư tửu hậu hay trong sở làm thì ngày 30/4/1975 là NGÀY QUỐC HẬN. Nên kính gởi đến qúy vị để góp ý.

Nông Phu
Ngày 16/1//2015



Cái Giá Của Tự Do
Chuyển đến: Đại Tá Lê Nguyên Bình









BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO NGÀY QUỐC HẬN


(Thương mến về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam, riêng tặng tuổi trẻ trong và ngoài nước để ghi nhớ thời điểm một nhóm người manh tâm thay đổi sự thật của lịch sử, lấy ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Diễn Hành Tự Do,VIETNAM FREEDOM MARCH.)
*
Ba Mươi Tháng Tư : Độc tài cướp nước
Ba Mươi Tháng Tư : Dân tộc đau buồn
Ba Mươi Tháng Tư : Máu đỏ quê hương
Mà ai  bảo “Ngày Tự Do” ?  Lạ nhỉ !!!
*
Ngày Tự Do  ư ???  Hỡi đâu, công lý ???
Ngày Tự Do  ư ???  Tráo trở ngôn từ !!!
Ngày Tự Do sao bốn cõi âm u ?
Sao rúng động, bàng hoàng người thế giới ???
*
Ngày Tự Do sao có bày lang sói
Đêm đến nhà gõ cửa, bắt dân đi  ?
Sao có giết người ác độc tinh vi
Như học tập, như khoan hồng, cải tạo ???
*
Ngày Tự Do sao dối lừa, gian xảo
Súng đã buông, người vẫn trả thù người ?
Cũi sắt thê lương lạnh tiếng ma cười
Bao cái chết trong oan khiên, sầu muộn !!
*
Ngày Tự Do sao đất, nhà, vườn, ruộng
Của dân đen, ai cướp rất vô tình !
Sao triệu con người đẵn gỗ, đào kinh
Không khác cảnh xa xưa: thời nô lệ !?
*
Ngày Tự Do sao phải lìa quê mẹ
Tan tác anh em, chia biệt vợ chồng ?
Bất chấp sóng cuồng, hải tặc, biển Đông
Để tìm nghĩa nhân quyền vùng đất lạ !
*
Ngày Tư Do sao  tình đời nghiệt ngã
Người nhìn người e ngại, dối lừa nhau !
Bức vách có tai, điên đảo, cơ cầu
Tên tuổi sổ đen, chuyên hồng, báo cáo
*
Ngày Tự Do sao độc tài chỉ đạo
Dân chẳng có quyền cay đắng, than van ?
Nuốt lệ  căm hờn, mộng vỡ, mơ tan
Thương xã hội đang tận cùng băng hoại !!!
*
Ngày Tự Do sao muôn lòng tê tái ?
Đắng miệng khoai sùng, gạo mốc, bo bo
Sách giáo khoa sao rèn luyện học trò
Những thù hận, những dối gian lịch sử  !?
*
Biển Việt Nam xanh tóc dài thiếu nữ
Bản Giốc, Nam Quan, sao cắt dâng Tàu ???
Cúi mặt, cong lưng ai, kiếp chư hầu
Mà lừa mị: Đây, tự do,  tự chủ !?
*
Ba mươi năm với tham tàn dã thú
Ai thành tên tư bản đỏ sang giàu ???
Ai muốn  tiền tài, ngôi vị dài lâu
Dùng nghị quyết làm đấu tranh suy nhược ?
*
Ba Mươi Tháng Tư : Tự Do đất nước
Sao triền miên dân tù ngục tội tình ???
Ra điêu ngoa, miệng lưỡi giống hồ tinh !
Không !!! ngày đó, với ta : NGÀY QUỐC HẬN !!!
*
Tuổi trẻ Việt Nam, hỡi giòng bất khuất !
Nào, đứng lên, vì dân tộc, sơn hà !!
Độc ác phải tàn, chính nghĩa khai hoa
Mau, xin  dựng một MUÀ XUÂN HUYỀN DIỆU !!!
*
Ngô Minh Hằng
******************************
         Gửi lên: Lê-Thụy-Chi





THƯ GỬI THỦ TƯỚNG CANADA STEPHEN HARPER

Của một công dân Canada gốc Việt: Vũ Phong


Kính gởi :
            -  Thủ Tướng Canada Stephen Harper
            -  Quý Vĩ Nghi Viên và Dân Biểu Canada
            -  Quý Vị Trong Chánh Quyền Địa Phương
 
         Kính thưa Thủ Tướng và Quý Vị ;
 
    Trước nhứt tôi xin thành kính tri ân Canada đã chấp nhận chúng tôi trở thành Công Dân Canada, cưu mang và huấn luyện chúng tôi thành những người Công Dân tốt, biết trọng lẽ phải, và còn giử tinh thần dân tộc cội nguồn Việt Nam….. Chúng tôi không thể nào quên những Đồng Bào ruột thịt của chúng tôi còn sống dưới sự thống trị dã man của độc tài Cộng Sản Việt Nam.
          Chúng tôi là những người Tị Nạn Cộng Sản, không phải tha phương cầu thực, vì tự ái dân tộc, và luôn kính trọng và nhớ ơn hằng triệu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, cùng với nhân dân Việt Nam, cùng với các chiến binh Đồng Minh trong đó có 135 Chiến Binh Canada đã hi sinh chống lại sự xăm lăng của tập đoàn Cộng Sản từ phương Bắc trong suốt cuộc chiến cho đến ngày 30 tháng Tư 1975 vì vậy mà toàn thể Nhân Dân Việt Nam xem Ngày 30 Tháng Tư là NGÀY QUỐC HẬN của toàn dân .
 
         Thế mà gần đậy Ông Thượng Nghị Sĩ Canada Ngô Thanh Hải đã đệ trình một Dự Luật Bill S-219 (trước đề nghị là 30 Tháng Tư Black April) sau đổi lại là Hành Trình Tìm Tự Do. Dự Luật nầy đã nói lên, tới ngày hôm nay, theo thống kê, có trên bốn triệu người Việt Nam, trong đó có chúng tôi, không chịu nỗi dưới ách thống trị độc tài thiếu tự do của Cộng Sản đã vượt biên tìm tự do, và đã chết khoảng 250,000 trên rừng và dưới biển.Các Quốc Gia Tự Do trên Thế Giới trong đó có Canada động lòng vì tình thương nhân đạo mà cưu mang chúng tôi đến ngày hôm nay…..
 
         Nếu Ông Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải  đệ  trình Bill S-219 với ngày nào KHÁC hơn là ngày 30 Tháng Tư  thì tất cả chúng tôi và cả nhân dân Việt Nam thành kính ghi ơn và tich cực ủng hộ. Nhưng không biết vì lý do nào và ảnh hưởng nào mà Ông Thương Nghị Sĩ Ngô đã đang tâm xóa bỏ  Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư của toàn dân Việt Nam thành Ngày Hành Trình Tìm Tự Do !!!!!.  Ông ta đã quên đi đã có khoản bốn triệu Anh Hùng Tử Sĩ đã hi sinh chống xăm lăng từ phương Bắc để cho Ông và toàn dân Miền Nam được sống an toàn đến ngày 30 Tháng Tư !!!!! .
  
Vì lý do nhớ ơn những Anh Hùng Tử Sĩ Việt Nam và Đồng Minh nên Cộng Đồng Việt Nam  trên toàn thế giới đã tổ chức tưởng niệm, và chào cờ  Việt Nam Cộng Hòa màu Vàng Ba Sọc Đỏ vào ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư . Cộng Đồng Việt Nam tại Toronto chúng tôi  cũng hằng năm chào cờ và  tưởng niệm tại Toronto City Hall, nhưng kể từ mấy năm nay vì lý do nào đó nên Chúng tôi không được cho phép xử dụng cột cờ của City Hall mà phải cầm cờ tay mà làm lễ chào cờ Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư   tại sân khấu lộ thiên của Toronto City Hall ….
 
          Chúa đã ban cho mỗi một dân tộc, mỗi một ngôn ngữ và vị trí địa dư khác nhau  không phải để chia rẻ và tàn sát lẫn nhau, mà muốn chúng ta bảo vệ trái đất nầy đầy hoa cỏ và thương yêu nhau, nhưng rất tiếc không được như ý vì thế cần có người trí thức và có lương tâm không vong ân bội nghĩa để xây dựng hòa bình, biết tôn trọng những người đã hi sinh vì chánh nghĩa dân tộc, và đoàn kết để xây dựng một xã hội trật tự và đượm nhuần tình thương của Chúa.
            Trân trọng khẩn cầu Ngài Thủ Tướng Canada Stephen Harper và tất cả Quý Vị vì những lý lẽ kể trên mà chấp thuận ngày Hành Trình Tìm Tự Do vào một ngày KHÁC KHÔNG PHẢI LÀ NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG TƯ.
 
Thành kính cám ơn Ngài Thủ Tướng Canada Stephen Harper và Các Quý VỊ
Trân trọng kính chào
God Bless all of us

Toronto ngày January 26, 2015
 
 Một Công Dân Canada gốc Việt   
       Vũ Phong


NHỮNG KẺ ÁM SÁT LIÊN MINH DÂN CHỦ VIỆT NAM CỦA GIÁO SƯ HUY

- BÙI LÝ HỒNG. -    
      

     Cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, người thành lập đảng Tân Đại Việt, xuất phát từ gốc là đảng Đại Việt Quốc Dân Đảng  của nhà ái quốc Trương Tử Anh thành lập vào thời Pháp thuộc với học thuyết Dân Tộc Sinh Tồn, một trong những học thuyết dân tộc, cùng với thuyết Duy Dân của Lý Đông A, có khả năng làm hủy thể tà thuyết cộng sản do Karl Marx đề xướng, Lenin áp dụng, gây đại họa cho nhân loại với hàng trăm triệu người bị tàn sát dưới danh nghĩa làm cách mạng, cải tạo xã hội, đấu tranh giai cấp. 

Rất tiếc là cả hai nhà ái quốc đã bị cộng sản thanh toán, tuy nhiên học thuyết của họ vẫn lưu lại hậu thế. Nhưng bất hạnh thay, những người sau nầy làm hệ lụy đến lý tưởng cao đẹp, nhân bản, dân tộc, như trường hợp Đại Việt Quốc Dân Đảng, bị phân chia làm nhiều đảng, trong đó có đảng Đại Việt Cách Mạng do Hà Thúc Ký thành lập, nay do Bùi Diễm lãnh đạo, nhân vật nầy từng lợi dụng danh nghĩa Đại Việt để thủ lợi cá nhân qua cái tổ chức trước đây mang tên là Đại Việt Quan Lại, ông nầy viết cuốn sách Anh ngữ” the Jaws of history” ca tụng Hồ Chí Minh, vinh danh tên tướng cuồng sát Võ Nguyên Giáp sau khi hắn vừa qua đời và mới đây tại Hoa Kỳ vừa xuất hiện đảng Đại Việt Kito.

    Liên Minh Dân Chủ Việt Nam là bộ phận ngoại vi của đảng Tân Đại Việt, là tâm huyết mà giáo sư Nguyễn Ngọc Huy Huy gởi vào, hy vọng và tin tưởng một tương lai tươi sáng cho dân tộc, khi ông kết hợp các nhà dân chủ, đấu tranh và cùng nhau tẩy xóa chế độ phi nhân cộng sản, đưa đất nước đến dân chủ, tự do.

    Lập trường của đảng Tân Đại Việt và cả Liên Minh Dân Chủ là không chấp nhận cộng sản dưới bất cứ hình thức nào, không liên hiệp, hòa hợp hòa giải và cương quyết tranh đấu tới khi thắng lợi. Tuy nhiên, sau khi giáo sư Huy thành lập Liên Minh Dân Chủ, vụ tai tiếng giáo sư Nguyễn Đình Huy trong nước với Stephen Young làm rạn nứt tổ chức, chia làm hai cánh. Nhưng chuyện Liên Minh Dân Chủ chưa hết hoạn nạn khi ngay trong những người mà giáo sư Huy tin cậy đã sang ngang lập trường, trở thành nội thù rất nguy hiểm, giòi từ trong xương, là những kẻ ám sát Liên Minh Dân Chủ và cả lập trường, công lao, tâm huyết của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.

     Thành phần nồng cốt Liên Minh Dân Chủ như Lê Phát Minh, Nguyễn Quốc Nam, Ngô Thanh Hải…đã đâm sau lưng Liên Minh, phản bội cả tập thể quốc gia, đi ngược lại những giá trị dân chủ, tự do, tinh thần dân tộc…nhưng rất gần gũi với lập trường và đường lối của dư đảng Việt Tân, một tổ chức kháng chiến giả lúc đầu với mục đích thu tiền và khủng bố những người quốc gia nêu lên bộ mặt bịp bợm của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, nay thành cánh tay nối dài của đảng cộng sản VN. Dư đảng Việt Tân chủ trương bắt tay với cộng sản để canh tân đất nước theo mô thức xã hội chủ nghĩa, lý do rõ ràng là dư đảng Việt Tân không chống đảng CSVN, trái lại lái mục tiêu sang Trung Cộng với chiêu bài bảo toàn đất tổ.

     Mới đây, chủ tịch đảng Tân Đại Việt là bác sĩ Mã Xái cử hành lễ kỷ niệm 50 năm thành lập đảng, 100 năm sinh nhật nhà ái quốc Trương Tử Anh và 24 năm giỗ của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy tại Nam Cali. Tuy nhiên trong buỗi lễ nầy, một số kẻ hiện diện như đại diện dư đảng Việt Tân, site web Phiếm Đàm Hải Ngoại (thành lập tại Việt Nam) do thiếu tá Lê Xuân Sơn, tên nằm vùng ở quận Củ Chi, góp công với CS đào địa đạo qua móc nối cán bộ binh vận là bà Mười An. Người ta không ngạc nhiêu khi Phiếm Đàm Hải Ngoại ca tụng và đưa tin buổi lễ do bác sĩ Mã Xái mời. Điều nầy chứng tỏ là tổ chức do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập đã chỉ còn trên danh nghĩa, nhưng bên trong đã bị chính những đảng viên bán nồng cốt đứng cho đảng Việt Tân, cánh tay ngoại vi của CSVN hải ngoại.

    Trường hợp ông thượng nghị sĩ Canada là Ngô Thanh Hải là mối nguy cho tổ chức Liên Minh Dân Chủ, ông là nhân vật chen chân vào cơ quan lập pháp cao nhất nước, trí thức là nhờ uy tín của cố giáo sư Huy đối với các chính khách Canda. Nhưng lại chủ trương hợp tác, đoàn kết với CSVN để bảo vệ bờ cõi, là yêu nước theo kiểu Trúc Hồ, Nam Lộc, Nguyễn Đình Thắng, Nancy Bùi…trong Thỉnh Nguyện Thư Việt Khang.

    Hầu hết những nhân vật nào có ảnh chung với các cán bộ cao cấp như trường hợp Đổ Ngọc Yến, thành lập tờ Người Việt (hình với Nguyễn Tấn Dũng), những người như Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Lý Kiến Trúc, thiếu tá Nguyễn Đạc Thành và có thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải chụp ảnh chung với thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Những tấm hình nầy đã lan tràn trên internet, nhưng đây chỉ là mặt nổi nhưng tảng băng trồi lên mặt nước chỉ 1 phần, còn 7 phần chìm dưới mặt nước. Không rõ là đàng sau tấm hình là những cam kết, móc nối hay những bí mật nào giữa những kẻ có ảnh chung với cán bộ cao cấp CS? Nhưng trên nguyên tắc tình báo và lòng tin, thì không ai tin những kẻ nầy là quốc gia chân chính, trái lại hai hàng, trở cờ, thành phần nội thù rất nguy hiểm.

     Nguyên tắc chung là khi bất cứ nhân công nào làm việc trong một công ty, dịch vụ, đều phải tuân thủ theo những qui lệ của công ty, cơ quan. Do đó bất cứ những ai làm việc trong các cơ quan chính phủ, dân cử là phải tuân hành theo nguyên tắc làm việc và điều hành, ngay cả chuyện họp hành khi đại diện cơ quan, cũng phản ảnh đường lối, quyền lợi của nơi gởi đi. Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải làm việc trong thượng viện Canada, đương nhiên là ông ta phải phục vụ quyền lợi nước Canada cũng như chính sách đối ngoại, mậu dịch. Trái lại ông không thể là ông thượng nghị sĩ Canada nhưng lại” đại diện” cho người Việt hải ngoại nói chung và người Việt sinh sống ở Canada nói riêng. Mặt khác ông thượng nghị sĩ Canada gốc Việt còn phải bị chi phối lập trường với chính đảng mà ông tham gia và được thăng tiến.

     Canada có mối bang giao, mậu dịch với chế độ Hà Nội, thì ông thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải phải làm theo chính sách của chính phủ, được thể hiện qua những cuộc họp với thứ trưởng ngoại giao cộng sản Nguyễn Thanh Sơn, tức là ông

thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải thay mặt chính phủ Canada để đàm phán, hợp tác với bạo quyền Hà Nội, chứ không bao giờ phục vụ cho dân Việt Nam hay cả cử tri gốc Việt ủng hộ ông. Đó là lý do dễ hiểu là ông đưa ra luật S129, nhằm xóa tên ngày quốc hận 30-4, thay bằng tên rất chung chung, mất hoàn toàn ý nghĩa ngày tang chung của dân tộc; đó là ngày” Journey for Freedom” (hành trình tìm tự do)
Việc nầy cũng là chính sách khẩn thiết của đảng cộng sản Việt Nam, dư đảng Việt Tân và cả tổ chức Liên Minh Dân Chủ, đảng Tân Đại Việt ngay nay. Việc làm của những kẻ từng quan hệ với thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn thường phù hợp với nghị quyết 36 mà tên Sơn cũng là kẻ cầm đầu tổ chức ủy ban người Việt nước ngoài.

   Ông thượng nghĩ sĩ Ngô Thanh Hải hay bất cứ tên khoa bảng nào khác như Nguyễn Ngọc Bích, dư đảng Việt Tân....không ai có quyền thay tên ngày quốc hận 30-4 bằng bất cứ tên nào khác như: diễn hành cho tự do, ngày vinh danh VNCH, ngày thuyền nhân, ngày tỵ nạn…do chính họ phát động hay nhờ tay các chính phủ nước tạm dung thay tên hộ nhằm áp đặt vào dân Việt Nam. Nguy hiểm là việc nhờ tay các chính phủ tạm dung xóa tên ngày quốc hận bằng cách thay bằng những tên khác là do chính những tên khoa bảng, đó là những kẻ nguy hiểm gắp vạn lần CS. Người Việt hải ngoại cần báo động khi những tên khoa bảng, dân cử làm hại đến lập trường chính trị.


    Luật S 129 là sự phản bội lần nữa do những kẻ nằm trong tổ chức của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, nhưng đã ám sát đảng Tân Đại Việt và Liên Minh Dân Chủ, làm hệ lụy và tan nát cả tổ chức mà lúc còn sống, giáo sư Huy đã bỏ hết công sức gầy dựng.

BÙI LÝ HỒNG
27.01.2015
From: "Vietnhan Nguyen vietnhan.nguyen@ymail.com [ChinhNghiaViet]"
 
Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
Ngày 31/1/2015

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


TRÒ CHƠI CHỮ TRONG CHÍNH TRỊ

Trong văn chương Việt-Nam và thế giới có không biết bao nhiêu giai thoại về trò chơi chữ ( jeu des mots). Nhưng chơi chữ trong văn chương thì chỉ là nếu không phải là một nghệ thuật đáng chiêm ngưõng thì cũng chỉ là một trò vui đùa không hại gì mấy. Nhưng khi trò chơi chữ được các nhà chính trị xử dụng thì thật vô cùng nguy hiểm. Kể sơ ra đây vài thí dụ về trò chơi chữ đã được đảng Cộng-Sản Việt-Nam xài trong lịch sử. Chỉ một vài thí dụ thôi trong vô số.
* Những ngày đầu thành lập, Đảng CS lấy tên là Đảng Cộng Sản Việt-Nam, nhưng khi thấy danh từ Cộng-Sàn lộ nguyên hình quá không thể dụ được quần chúng nhẹ dạ, và dể gây dị ứng trong thành phần trí thức, chúng bèn đổi tên thành Đảng Lao Động Việt-Nam , Cho mãi đến sau 1975 mới hoàn thân Cộng Sản. Quả nhiên lúc đó nhiều người yêu nước đã vì lầm chúng không phải là Cộng Sản nên đã tham gia vào hàng ngũ của chúng, chỉ với một lòng muốn dành độc lập cho tổ quốc Việt-Nam.
* Năm 1945 khi phát dộng toàn quốc kháng chiến, vì muốn vơ vét vàng trong dân chúng nên CS bèn phát động Tuần Lể Vàng để quyên góp. Nhưng quyên ở đâu đây ? Không lẽ đi quyên vàng ở giai cấp vô sản ? ( có gì mà quyên ?) Còn bọn địa chủ thì CS đã lở kết án là bọn bóc lột rồi. CS bèn nghĩ ra cách là dùng nhóm chữ “Địa Chủ Tiến Bộ” để gán cho những nhà địa chủ hiến vàng. Ai mà không muốn biến thành kẽ tiến bộ. Vậy là toàn quốc lầm, trong đó có cha mẹ của Đặng Xuân Khu tức Trường Chinh. Hơn mười năm sau khi phát động phong trào Cải Cách Ruộng Dất, cần phải đem bọn điạ chủ ra giết thì CS mới suy nghĩ. Không lẽ đem giết những người tiến bộ. Thôi thì chi cho bằng bìến đổi một vài chữ cho xuôi tai. Thế là, từ “Địa Chủ Tiến Bộ” trở thành bọn “Địa Chủ Cơ Hội” Hầu hết các gia đình địa chủ đều bị đấu tố và bị giết, trong đó cũng có cha mẹ của Đặng Xuân Khu.
* Trong cuộc chiến tranh xâm lược Miền Nam. Đầu tiên CS dùng nhóm chữ “ Gia Đình Phản Động” để chỉ những gia đình có thân nhân cọng tác với chính quyền VNCH. Sau đó, chúng thấy có phản ứng trong hàng ngũ cán binh, vì chính gia đình bọn họ cũng biến thành “Gia Đình Phản Động”. CS lại phải nghiên cứu và đổi thành “ Gia Đình Đau Khổ”. Cán binh Cộng-Sản miền Nam thấy được an ủi nhiều.
* Sau khi chiếm miền Nam, đới với thành phần Quân Cán Chính VNCH. Làm thế nào để gom hết lại nhốt hết một lần mà không mất công lùng bắt, gây hoãn loạn . Lại chơi chữ: “ Trình diện học tập tùy theo cấp bậc.” Kêu thì ba ngày tại địa phương, người thì “Mang theo lương thực mười ngày hay một Tháng” Thế là toàn quốc lầm một lần nữa. CS đâu có nói là mười ngày hay một tháng sẽ cho về đâu! Thật là trò chơi chữ tinh vi.
* Từ 1975-1985 đối với những người VN vượt biên tìm tự do. Chúng gọi là bọn “ Phản Quốc” Đến sau năm 1985, thấy có thể “ Kiếm Chút Cháo” được từ những bọn “Phản Quốc” nầy (Té ra là Cơm Trắng và Bơ Sửa” ) chúng bèn đổi thành “ Khúc Ruột Ngàn Dặm” hay “ Việt Kiều Yêu Nước”.
* Năm 1968, Kissinger là cố vấn của Tổng Thống Nixon, là người chuyên xử dụng phương thức “Ngoại Giao Đi Đêm” Kissinger nhờ một vài người Pháp làm trung gian để nói chuyện với CSVN. Đầu tiên với Tòa Đại Sứ Việt-Cộng tại Pháp. Có một cuộc nói chuyện giữa các người trung gian và Mai văn Bộ là Đại Sứ CS tại Pháp lúc bấy giờ. Khi phía Mỹ đề nghị là họ sẽ “ Ngưng Oanh Tạc Vô Điều Kiện “ miền Bắc nói lại CS hứa sau khi Mỹ ngưng oanh tạc thì sẽ ngồi vào bàn hội nghị với một vài nhân nhượng. Đối với phía Mỹ, đây là cuôc “Ngưng Oanh Tạc Vô Điều Kiện” vì “Điều Kiên” không hề bị bắt buộc phải có trước khi ngưng oanh tạc đúng theo luật Bang Giao Quốc Tế và Chiến Tranh. Thế nhưng, bị ám ảnh bởi trò chơi chừ chình trị , nên Mai văn Bộ đã trả lời với người Pháp rằng : Không có khác biệt giữa Blanc Chapaeux và Chapaeux Blanc. Tỉnh từ đứng trước đứng sau như nhau, đìều kiển đi trước đi sau cũng như nhau. Những người Pháp nhìn nhau không hiểu gì cả.
Một vài thí dụ về trò chơi chữ chính trị mà CS đã xử dụng để lừa bịp dân chúng, và đôi khi còn bịp được cả thế giới. Thế nhưng, đa số dân chúng vẫn chưa thấy được sự nguy hiểm của nó và vẫn còn vô cùng nhẹ dạ. Có thấy sự khác biệt đôi chút trong cách dùng chữ thì cũng nghỉ là “ VIỆC NHỎ” không đáng quan tâm.
Sau khi nghị quyết 36 ra đời. Cách đây đã lâu, Đảng Việt-Tân đã đổi Ngày 30 tháng Tư thành ngày “Tự Do Cho Việt-Nam”thay vì Ngày Quốc Hận. May sao lúc ấy các tổ chức chính trị và Cộng Đồng đã thấy được âm mưu trong trò chơi chữ chính trị nầy nên đã phản ứng quyết liệt. Nếu không có sự phản ứng của Cộng-Đồng thì đây là một thắng lợi vô cùng to lớn của CS về mặt tuyên truyền và lừa bịp thế hệ trẽ VN ở hải ngoại .
Thế mà nhiều người trong chúng ta vẫn xem đó như là “ VIỆC NHỎ”. Muốn biết có phải là việc nhỏ hay không, chúng ta hảy xét xem những người muốn đổi tên ngày Quốc Hận đã vô tình hay hữu ý khi thay đổi nhóm chữ Ngày Quốc Hận bằng nhóm chữ “Ngày Tự do cho Việt Nam….” hay các tên khác.
Khi nói đến vô tình, thông thường người ta nói đến một hành vi thụ động, không để ý, có thể vì thói quen hay thiếu quan sát. Khi tôi nói một câu sai văn phạm, có thể anh vô tình không để ý, nên không sữa. Một khi anh sữa tức là anh cố ý. Một người dân Việt-Nam vì nhiều năm sống với CS nên có thể vô tình vì thói quen nói “ sau ngày giải phóng”, nhưng khi anh sửa lại là sau ngày mất nước thì anh đã có ý tứ và lập trường hẳn hoi.. Cũng tương tự như vậy, Chúng ta đã dùng chữ Ngày Quốc Hận để chỉ ngày 30 tháng T 40 năm rồi. Chữ ngày Quốc hận không những là chữ đúng nhất được công nhận mà đã biến thành thói quen của chúng ta rồi. Vậy những người muốn đổi thay có ý hay không. Một trăm phần trăm là có ý. Vậy thì Ý Gì Đây?
Đọc đến đây, Chắc có người lại tự hỏi, cũng là câu hỏi bắt đầu bằng hai chữ không lẽ.
Không lẽ những nhân vật trong chính trường Mỹ ,Canada ,các ông TNS gốc Việt lại có ý xấu với người Việt tỵ nạn (họ đã từng vinh danh cờ vàng kia mà), và đảng Việt-Tân lại có ý như vậy sao? Và không lẽ….không lẽ…. Biết bao nhiêu là không lẽ….
May thay, nhóm chữ “ Ngày Tự Do Cho Viêt-Nam” và những tên khác đã không có dịp trở thành chính thức nhờ vào phản ứng của Cộng Đồng, không còn lạ gì nữa với Trò Chơi Chữ Chính Trị và luôn đề cao cảnh giác.
Và cũng đáng buồn thay, những người vạch trần những trò chơi chữ nầy đôi khi bị một vài người xem là quá khích, biến “VIỆC NHỎ” thành quan trọng. Xin thưa riêng với những người nầy. Từ Đảng Cộng-Sản biến thành Đảng Lao Động, Từ Địa Chủ Tiến Bộ thành Địa Chủ Cơ Hội, Từ Mút Mùa Lệ Thủy đến Lương Thực Mười Ngày …… đều là những “VIỆC NHỎ” đó quý vị ạ, nhưng hậu quả thật khó lường. ./.

HKA (www.biamieng.com)

Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
Ngày 06/02/2015


--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

From: "Phach Nguyen nguyenphach@gmail.com  
Date: February 6, 2015 at 10:52:12 PM PST
 ------------------------------------------------------
         Cũng chưa đủ ý nghĩa của ngày 30/4/1975 vì đó chỉ nói lên được của một tập thể Người Việt Hải Ngoại đã thoát được sự kiềm toả của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian này còn cả triệu triệu người Việt Nam trong quốc nội đang sống nhục nhằn, đói khổ thì không thể nào nói là :

                            NGÀY 30/4/1975 LÀ NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO

        Vì tự nó đã nói lên tính ÍCH KỶ, tính QUÊN CỘI NGUỒN và cũng đủ nói lên 
DÃ TÂM CỦA NGƯỜI SOẠN THẢO muốn quên đi CÁI HẬN MẤT NƯỚC, CÁI HẬN CỦA NHỮNG  NGƯỜI CON DÂN VIỆT NAM MÁU ĐỎ DA VÀNG ĐANG BỊ BÓT NGHẸT TỰ DO.

        NGÀY HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO là mang ý nghĩa gì cho dân tộc Việt Nam hay chỉ nói lên được sự HẢ HÊ CỦA MỘT NHÓM NGƯỜI ĐANG ĐƯỢC HÍT THỞ KHÔNG KHÍ TỰ DO, nhưng phải nghĩ những gì Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại nói chung và Cộng Đồng người Việt tỵ Nạn Cộng Sản tại Canada nói riêng là những gì chúng ta đang có, đang hưởng không phải từ trên trời rớt xuống hay tự nhiên mà có, đây là một sự hy sinh của thế hệ đi trước phải đổi bằng máu, mồ hôi có khi chính cả ngay sinh mạng của họ chưa kể những người đã hy sinh một phần thân thể, mạng sống của họ để chúng ta được sống và có được ngày hôm nay, chúng ta cần TRÂN QUÝ SỰ TỰ DO, SỰ HẠNH PHÚC ĐANG CÓ. 

vậy còn gần 100 triệu người Việt Nam trong quốc nội đã coi ngày 30/4/1975 là gì và họ là ai với từng mỗi cá nhân chúng ta, cho nên:

  NGÀY 30/4/ MÃI MÃI VÀ VĨNH VIỄN LÀ NGÀY QUỐC HẬN

             Ví nó mà dân tộc, tổ quốc Việt Nam đã và đang sống trong tăm tối, người dân bị bóp nghẹt TỰ DO, văn hoá đi giật lùi, con đánh cha mẹ, trò đánh thầy cô giáo, trai làm thân NÔ LỆ, gái làm ĐĨ BỐN PHƯƠNG, MẸ VIỆT NAM THÂN XÁC HAO MÒN, ÁO QUẦN TƠI TẢ VÌ NGOẠI BANG ĐANG XÚM VÀO CẤU XÉ.

            Chúng ta có dám ngẩng mặt tự hào là NGƯỜI VIỆT NAM ĐI HÀNH TRÌNH ĐẾN TỰ DO hay không? khi dân tộc còn đói khổ, đất nước còn điêu linh, đây chỉ là một THOẢ MÃN ÍCH KỶ CÁ NHÂN, CÓ TIỀN MUỐN CÓ QUYỀN để lưu danh xú uế, lời thật dễ hay mất lòng kính xin quý bà con, Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản suy nghĩ lại đừng để bị ru ngủ bằng những lời hoa mỹ.

              Người lính già
             Nguyễn Ngọc Phách
------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
    Ngày  08/02/2015




 Kính gởi .Tổng Trưởng Đa Văn Hóa Canada Mr. Jason Kenney và Quí Vị (nếu còn là người Việt Nam)


Kính gởi .Tổng Trưởng Đa Văn Hóa Canada Mr. Jason Kenney và Quí Vị nếu còn là người Việt Nam ( Đặc biệt cho em cám ơn Đài Radio Toàn Dân Cứu Nước đả cho em được chia sẽ nổi niềm và nguyện vọng , ơn nghĩa nầy tụi em không quên . Tụi em tiếng Anh kém quá , khẩn xin Quí Đài Toàn Dân Cưu Nước giúp tụi em dịch qua tiếng Anh để em có thể gởi tới Tổng Trưởng Đa Văn Hóa Mr Jason Kenney .Canada . Nếu không có gì trở ngại . Những bai nầy chính tụi em nghiên cưú viết , tụi em hoàn toàn chịu trách nhiệm , Kính thưa Quí Đài tụi em ở Toronto không có một người bạn tinh thần nào cả . Mong Quí Vị tìm hiểu tụi em , giúp cho tụi em thêm tinh thần trong cuộc đấu tranh chống cộng và những tên Việt gian chia rẽ bất chính trong cộng đồng
Ps . Thành thật very very sorry Đài Toàn Dân Cứu Nước vì chưa xin phép Quí Đài TDCN ,em đả mạo mụi lấy Audio cuộc Mạn Đàm phản đối Dự Luật S-219 chống Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do ngay ngày Quốc Hận 30/4 . ... Nếu Quí Đài không đồng ý, em sẽ lấy ra khỏi youtub mà em đả gởi ( Vì bận nên sợ quên ) . Chân thành cám ơn xin thứ lỗi vì Tụi em đang chuẩu bị cuộc biểu tình chống dự luật S-219 tại các Đài Truyền Hình Toronto và đi trình bày đến các Chính Quyền địa phương những nổi niềm về Ngày Quốc Hận 30/4 mong họ gíúp đở đổi qua ngày khác,đả in 2000 thông cáo tụi em tranh thủ dán , Tổ Chức Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận 30/4 .Tụi em chỉ có hai vợ chồng và CẨU NGUYỆN CHÚA ĐI CÙNG , bạn bè thì bận hết rồi .Kính chúc Quí Đài TDCN và Quí vị năm mới an Khang thịnh vượng .

Vuphong

Chúa ơi hảy đi cùng nếu có gì sai mong ngài nhắc nhở ,tụi con luôn luôn đắn đo và suy nghỉ trước khi làm ....
Kính thưa Tổng Trưởng Di Trú, Đa Văn Hóa Và Công Dân Vụ Mr : Jason Kenney you Ông đả phát biểu được ( L Quốc Hận ) Tại sao Canada lại cho là Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do ngay Ngày Quốc Hận 30/4 ? Nếu đặt cho Canada ngày Quốc Lễ gọi là ( Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do ) dân Canada không hiểu là gì , tại sao ? không biết của Quốc gia nào ? còn dùng chử ( Quốc Hận 30/4 ) là chính danh , nếu người dân Canada thấy từ mới ( chử lạ ) là họ biết là của VN , không cần giải nghĩa, ở Canada có đa Văn Hóa có thể đưa vào các trường học, sẽ tuyên bố Canada có ngày lễ mới (như vậy Canada mới có đa Văn Hóa ) Còn không cho gọi ngày Quốc Hận 30 /4 thì thôi ( không thể đổi lịch sử )
Chúng tôi tuy là người Canadian nhưng chúng tôi nguồn gốc vẫn là người việt Nam , dĩ nhiên chúng tôi phải trọng Ngày Lễ Truyền Thống Lễ Quốc Hận 30/4

Ngoại trừ những người không chấp nhận lịch sử này ,Ngày Lịch sử nầy đả ghi vào lịch sử Nhân loại không thể chối cãi , hoặc người nầy không biết Văn Hóa Là gi , cho nên tôi quyết phản đối bất cứ ai lấy Ngày Quốc Hận 30/4 nói về người Việt Nam để đặt tên nầy tên nọ . Sorry, tôi trình độc thắp kém nhưng lịch sử , lễ truyền thống của dân tộc tôi đã thấm nhuần trong óc ( trí não ) tôi . Khân xin Quí Vị là người học thức, trí thức hảy suy nghỉ kỷ .Tha thiết một lạy khẩn xin . God Bless

Vuphong


Lê-Thụy-Chi gửi lên ngày 25/2/2015


Bài Ca Vọng Cổ: Quốc Hận 30/4 - Thanh Bình
Gửi lên: Lê-Thụy-Chi



Hận Khúc 30 Tháng 4 - Nguyễn Văn Thành
Gửi lên: Lê-Thụy-Chi





Little Saigon TV tổ chức khắp nơi trong chuơng trình mang tên “Tuởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vuơn Tới Tự Do”

Saigon TV Network, Inc. LSTV rất vinh dự để điều phối sự hợp tác giữa các cộng đồng Việt Mỹ và các tổ chức khắp nơi trong chuơng trình mang tên “Tuởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vuơn Tới Tự Do” tại căn cứ Thủy Quân Lục Chiến Pendleton vào ngày 25 tháng Tư năm 2015.

Thiếu Tướng Edward D. Banta, Chỉ huy trường đơn Vị Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đồn trú tại Camp  Pendleton, khi nhận lời cộng tác với Little Saigon TV  Tổ chức buổi Tưởng Niệm đầy ý nghĩa này đã tuyên  bố: “Doanh trại Pendleton rất vinh dự được cùng với  cộng đồng người Việt tỵ nạn tổ chức biến cố trọng đại mang giá trị lịch sử này. Doanh trại hãnh diện tiếp nhận quý vị, những người đã góp phần tạo nên sức mạnh  nhờ những đóng góp phong phú vào di sản của đất  nước chúng ta”.

Doanh trại Pendleton là căn cứ chính của lực lượng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ ở vùng biển phía Tây Hoa Kỳ thuộc quận hạt San Diego. Năm 1975, căn cứ này là nơi đầu tiên cung cấp những phương tiện cho hơn 50.000 người Việt tị nạn, vừa đặt chân lên đất Mỹ, trong “Chiến Dịch Chào Đón Những Người Mới Tới”, một chiến dịch  không vận mang tính nhân đạo lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Biến cố ghi dấu “Hành Trình Đến Tự Do và Vươn Tới” sẽ khai mạc với một Nghi Thức trọng thể nhằm vinh danh và tưởng nhớ những chiến sĩ Việt Mỹ đã nằm xuống trong cuộc chiến Việt Nam. Đây cũng là dịp cho những cuộc hội ngộ đầy ý nghĩa của những Quân Nhân Việt- Mỹ những người anh hùng một thời trong chiến cuộc Việt Nam bốn mươi năm trước, kể cả những cuộc tương phùng giữa những thế hệ Việt Nam sau này.
Tại căn cứ, Hành Trình Đến Tự Do và Vươn Tới sẽ khai mạc với nghi thức vinh danh sự hy sinh của những chiến sĩ, từ miền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ. Sau 40 năm, chuơng trình này cũng tạo cơ  hội mang lại cuộc hội ngộ cho những anh hùng quốc gia và các thế hệ của cộng đồng Việt Mỹ.
Vào ngày 25 tháng 4, 2015 người tham dự sẽ có cơ hội để cảm nghiệm lịch sử qua các chương trình biểu diễn nghệ thuật, âm nhạc và ẩm thực. Máy bay nguyên thủy, lều trại và xe quân sự từ doanh trại năm 1975, sẽ đuợc trưng bày chung với các họat cảnh trong trại của người tỵ nạn.

Chương  trình này cũng là cơ hội  để giới thiệu với mọi người những gương sáng trong Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn, những thành phần đã có những đóng góp to lớn cho Quê Hương thứ hai là nước Mỹ. Ngoài ra, đối với nhiều người, Camp Pendleton còn là nơi ghi dấu chứng tích lịch sử biểu trưng cho những bước khởi đầu của những công dân Mỹ gốc Việt,  khơi gợi trong ký ức họ những kỷ niệm đáng nhớ về những hy sinh gian khổ và những  phấn đấu để mở đường cho những thế hệ tương lai một cuộc sống tự do và những cơ hội thành đạt ngày nay.

Từ nay cho tới ngày khai mạc, chúng tôi sẽ gửi tới  quý vị những tin tức cập nhật. Muốn biết thêm chi tiết xin bấm vào những trang  mạng sau đây: littlesaigontv.com hoặc biên thư về hanhtrinhtudo@littlesaigontv.com, hoặc là journeytofreedom@littlesaigontv.com.

From: Ngoc 
Sent: Wednesday, March 4, 2015 7:53 PM
Subject: Fw: 40TH ANNIVERSARY OF THE VIETNAMESE AMERICAN COMMUNITY AT MARINE CORPS BASE CAMP PENDLETON )




Một vài ý kiến về NGÀY QUỐC HẬN 30-4

Nhân tin "Little Saigon TV tổ chức khắp nơi trong chương trình mang tên
{Tưởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vươn Tới Tự Do}" 


Theo tin của một email  kèm theo dưới đây thì nhân dịp ngày 30 tháng 4 năm 2015,
đánh dấu tròn 40 năm của "NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỌNG SẢN" trốn chạy cọng sản,phải bỏ nước ly hương, bỏ quê cha đất tổ, bỏ mồ mã tổ tông ông bà cha mẹ ... 
ra đi trong niềm uất nghẹn và tủi hổ cùng cực để mưu tìm tự do tại các nước tự do
không cọng sản khác...,đài "Little Saigon TV (sẽ) tổ chức khắp nơi trong chương trình mang tên"Tưởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vươn Tới Tự Do"(?) vào ngày 25 tháng 4 năm 2015 tạicamp Pendleton.
Xin lưu ý đến cái dấu hỏi (?) thêm vào ở trên là vì sống rất xa khu thị tứ Bolsa, ít   biết về cộng đồng đa sắc đa màu với đài này đài nọ, báo đó báo đây, đoàn thể lớn đoàn thể nhỏ nên chúng tôi quả tình không rõ thực hư, chân giả của chuyện nêu trên.Tuy vậy, vì sự kiện xảy ra vào dịp 40 năm của NGÀY QUỐC HẬN 30-4, chúng tôi xin mạo muội bày tỏ vắn tắt một vài ý kiến như sau:

1. Chúng tôi nhận thấy việc phối hợp với Camp Pendleton để tổ chức một ngày mang tên  "NGÀY HỘI NGỘ CỦA NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT SAU 40 NĂM  TỴ NẠN CỌNG SẢN" thì danh xưng này nghe ra chắc là sẽ được đồng bào hoan hỷ hưởng ứng hơn gấp bội vì đầy ý nghĩa trong sáng  của tiếng Việt VNCH của chúng ta, hợp với tâm tư và chính kiến của mọi người có căn cước tỵ nạn công sản.

2. Chúng tội xin phép trang mạng Việt Nam Văn Hiến để chuyển đến quý chư vị tham khảo qua trang"Diễn Đàn Quốc Hận - Quốc Nạn ?" với tuyệt đại đa số ý kiến của mọi người, tức là ý  dân không chấp nhận bất cứ một danh xưng nào khác khi nói đến ngày 30 tháng 4:  NGÀY 30 THÁNG 4 PHẢI MÃI MÃI LÀ NGÀY QUỐC HẬN 
Chúng ta đã từng mạnh mẽ, cương quyết phản bác và phá bỏ được nhiều âm mưu của một số người, một số đoàn thể trở cờ, xôi thịt -(xin lỗi vì ngôn từ không được trang nhã!)-, ngay cả một số chính quyền các nước nhập nhằng vì quyền lợi chính trị - ngoại giao - kinh tế của họ để mong xóa bỏ danh xưng "NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG 4" hoặc THÁNG TƯ ĐEN" bằng những danh xưng kỳ lạ, như là Ngày Tự Do Việt Nam, Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do, Ngày Tỵ Nạn, Ngày Hành Trình Đến Tự Do, .v. v...
3. Chúng ta nguyện sát cánh cùng nhau đau buồn tưởng niệm NGÀY QUỐC HẬN 30-4, ngày quê hương không còn được tự do, ngày quê hương đã bị cọng sản hoàn toàn thôn tính để dâng trọn giang sơn gấm vóc Việt Nam cho lũ quan thầy cọng sản đệ tam quốc
tế cuã họ...

4. Ngày 30 Tháng 4 phải mãi mãi là NGÀY QUỐC HẬN để chúng ta mãi mãi nhớ rằng  mục đích chúng ta tranh đấu là chỉ vì cho một  
ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM THẬT SỰ ĐỘC LẬP - TỰ DO - PHÚ CƯỜNG
và một
DÂN TỘC VIỆT NAM THẬT SỰ DÂN CHỦ - ẤM NO - HẠNH PHÚC 

Cẩn bút,
Lê-Thụy-Chi

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

dong tam <tamdong343@gmail.com>
Subject: Re: Little Saigon TV tổ chức khắp nơi trong chuơng trình mang tên “Tuởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vuơn Tới Tự Do”


Về chương trình mang tên "Tưởng Niệm 40 Năm Hành Trình Vươn Tới Tự Do" 
của Đài Little Saigon TV(?), có thêm 1 ý kiến ghi nhận như sau:

Người ta muốn quên đi ngày Quốc Hận 30 Tháng 4(?), 
quên đi cái nguyên nhân tại sao phải liều chết bỏ chạy khỏi quê hương(?), mà chỉ muốn kỹ niệm một bước ngoặt bước sang đời sống sung sướng tự do . 
Đây là hành động tàn nhẫn chối bỏ lịch sử Dân Việt và 
thoả mãn mong muốn của CSVN ...
     

Sent from my iPhone

On Mar 9, 2015, at 1:48 AM, dong tam <tamdong343@gmail.com> wrote:

        Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
        Ngày 11/3/2015




Thông Cáo Đặc Biệt của UBTTTADCSVN Về việc: Âm mưu xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30/4, Ngày Quân Lực 19/6 của nhóm Việt gian Ngô Thanh Hải Thượng Nghị Sĩ Quốc Hội Canada, Nguyễn Ngọc Bích (Việt Tân?), Nguyễn Đình Thắng BPSOS và tên nằm vùng Đặng Chí Hùng

http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-235_4-6124_15-2/

ủy ban truy tố tội ác đảng cộng
                                    sản việt nam ỦY BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

TRUNG TÂM ĐIỀU HỢP TRUNG ƯƠNG

P.O. Box 6147, Fullerton, CA 92834

Điện thoại: 626-257-1057

Email: ubtttadcsvn.vg@gmail.com

--------------------------------

Bản văn số: 20150309/ubtttadcsvn

quốc hận 30-04

 

Orange County, California, ngày 9 tháng 3 năm 2015

Thưa đồng bào quốc nội và hải ngoại, 

Thưa quý Chiến hữu,

Trong một vài năm trở lại đây, đảng Cộng Sản Việt Nam đã chỉ thị cho cán bộ của bọn chúng, cho cơ sở nằm vùng, và đám việt gian tay sai tại hải ngoại, mưu toan tẩy xóa ngày Quốc Hận 30/4 thành “Ngày Thuyền Nhân”. Nhưng âm mưu đó đã bất thành vì gặp sự chống đối mãnh liệt của đồng bào tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.

Năm nay 2015, đúng 40 năm tưởng niệm Ngày Quốc Hận, bọn Cộng Sản Việt Nam lại một lần nữa chỉ thị cho tay sai của chúng tại hải ngoại vận động dư luận trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại và cơ quan Lập Pháp, Hành Pháp tại các nước sở tại nơi có đồng bào tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam cư ngụ soạn thảo dự luật đổi ngày Quốc Hận 30/4 thành ngày “Hành trình đến tự do”.

Âm mưu thâm độc này của đảng cộng sản Việt Nam nhằm vào mục đích gì? Theo thiển ý: 

1/ Làm mờ nhạt dần nỗi oan hận trong lòng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đối với ngụy đảng và bạo quyền cộng sản Việt Nam.

2/ Để giảm nhẹ tội ác do bọn chúng gây ra đối với đồng bào miền nam sau ngày Quốc Hận 30/4.

3/ Vô hiệu hóa các hoạt động chống đối cộng sản của các hội đoàn chống cộng tại hải ngoại vì không còn những buổi lễ nhân ngày Quốc Hận 30/4 hằng năm.

4/ Triệt tiêu tiềm lực chống cộng và sự đoàn kết của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.

5/ Xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải dân tộc (lập lờ đánh lận cộng sản là dân tộc).

Thưa đồng bào, Thưa quý chiến hữu, 

Để thực hiện những âm mưu thâm độc của đảng Cộng Sản Việt Nam, hiện tại đám Việt gian đón gió trở cờ Ngô Thanh Hải Thượng nghị sĩ của thượng viện Canada, đã đệ trình quốc hội Canada dự luật S-219 dùng ngày Quốc Hận 30/4 là ngày “Hành trình đến tự do”. Dự luật này đang được bọn cộng sản nằm vùng, bọn Việt gian tay sai, bọn đón gió trở cờ là Trúc Hồ đài SBTN, Trung tâm băng nhạc Asia, Nguyễn Xuân Nam chủ báo, chủ đài Cali Today tại Thành phố San Jose, Nguyễn Ngọc Bích (Việt Tân?), Nguyễn Đình Thắng (BPSOS) cùng đồng hành tạo nên một thế lực ủng hộ, cổ động, yểm trợ tối đa cho tên việt gian Ngô Thanh Hải.

nguyeên xuân nam, 40 năm haàh trình tự
                            do, 40 năm dòng nhạc lưu vong





























Do bị tẩy chay quyết liệt, Calitoday đã âm thầm thay đổi poster với chủ đề khác, nhưng đã quên tẩy xóa đi dòng chữ nhỏ trong poster mới! Xin mời xem khung màu đỏ trong poster bên dưới sẽ thấy chứng cứ vẫn còn đó về cái gọi là "40 Năm Hành Trình Tự Do" mà Truyền hình Calitoday và ông Nguyễn Xuân Nam chủ trương ban đầu. Sự thay đổi này đã không có một lời giải thích!

nguyễn xuân nam, nam lộc, 40 năm dòng
                            nhạc lưu vong, 40 năm hành trình tự do





















http://baocalitoday.com/vn/lien-ket/thong-bao-cong-dong/chuong-trinh-ca-nhac-40-nam-dong-nhac-luu-vong.html

Đặc biệt là tên cộng sản Đặng Chí Hùng với chiến thuật 100% thuần phục VNCH, ca tụng cờ vàng VNCH, ca tụng Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, ca tụng Đệ I và Đệ II VNCH, ca ngợi các anh hùng tử sĩ VNCH và chửi bới thậm tệ Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam để làm vỏ bọc che giấu mọi hoạt động cộng sản của y tại hải ngoại.

Đặng Chí Hùng đã thành công một phần nào lường gạt được một vài người quốc gia tưởng rằng y là loại hạt giống đỏ cộng sản phản tỉnh thứ thiệt. Thế nhưng nay vì nhu cầu đòi hỏi cho công tác xóa bỏ ngày Quốc Hận 30/4, Đặng Chí Hùng đã phải đành để rơi chiếc mặt nạ Quốc Gia chân chính của y. Y chường mặt ra mà ca ngợi Ngô Thanh Hải và cổ động đồng bào hải ngoại đặc biệt là đồng bào Việt Nam tại Canada hổ trợ cho Ngô Thanh Hải và dự luật S-219. (Đính kèm bài viết của Đặng Chí Hùng đã phổ biến công khai qua đài phát thanh của cái tổ chức gọi là “Đáp Lời Sông Núi”. Đặng Chí Hùng hiện là cộng tác viên thường trực của đài phát thanh này).

Biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một biến cố lịch sử rất quan trọng, liên quan đến sinh mệnh của cả dân tộc Việt Nam. Xin được trình bày diễn tiến sự việc liên quan và hồi kết thúc đau thương vào ngày 30/4/1975:

1/ Ngày 28/2/1975 cộng quân tấn công vào Huế. Hàng chục ngàn đồng bào Huế, bất chấp hiểm nguy trước hỏa lực của cộng quân di tản bằng đường bộ theo Quốc lộ I vượt đèo Hải Vân vào tỵ nạn tại thành phố Đà Nẵng. Trên đường vượt thoát cộng sản, đã có vài ngàn đồng bào bị thương hoặc tử thương vì những đợt pháo kích của cộng quân, pháo thẳng vào đoàn người tỵ nạn để ngăn chận đoàn người di tản. Thành phố Đà Nẵng tràn ngập dân tỵ nạn Đồng Hà, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.

2/ Trong những ngày gần cuối tháng 3/75, chính quyền thị xã Đà Nẵng, Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn I đã không còn kiểm soát được dân chúng. Hỗn loạn xảy ra. Đám bất lương, du đảng bắt đầu cướp phá công khai trong thành phố, gây cảnh rối loạn. Tình trạng bất an ninh một trăm phần trăm gây kinh hoàng cho đồng bào. Lợi dụng cơ hội này, cộng quân đã tung những đơn vị đặc công và trinh sát vào thành phố. Bọn chúng ngụy trang bằng quân phục của Quân lực VNCH. Những cuộc cướp phá các kho gạo, đập phá các khu phố để hôi của đều do bọn này gây ra để tạo hoang mang và bất ổn, nhằm hổ trợ cho các đơn vị chính quy của bọn chúng sửa soạn tấn công Bộ Lệnh Quân Đoàn I và thị xã Đà Nẵng trong những ngày kế tiếp.

Đồng bào bắt đầu tìm đường thoát chạy khỏi thành phố Đà Nẵng bằng đường bộ và đường biển. Phương tiện di tản không đủ và cảnh rối loạn đã xảy ra. Sáng sớm ngày 29/3/1975, tại bến sông Bạch Đằng ngay tại trung tâm thành phố Đà Nẵng, đồng bào chen lấn xô đẩy nhau trên một chiếc xà lan mà sức chứa chỉ khoảng một ngàn người. Vậy mà đã có cả gần năm, sáu ngàn người chen lấn tranh nhau lên xà lan. Nhiều phụ nữ, bà già, em bé rớt xuống nước trước sự dửng dưng của người khác.

Chiếc xà lan này do cơ quan tình báo Hoa Kỳ thuê từ một công ty chuyển vận ngoại quốc để chở nhân viên người Việt và gia đình của họ ra tàu lớn là tàu Muller, đang neo ngoài khơi Đà Nẵng, và di tản số người này vào Sài gòn. Tôi đứng trên tàu Muller cùng với 4 cố vấn Mỹ, nhìn chiếc xà lan cập vào hông tàu. Đoàn người di tản được đưa lên tàu trong cảnh hổn loạn. Họ đã chen lấn nhau và đã có nhiều người bị rớt xuống biển mà không được cứu vớt. Mạng sống con người khi ấy thật rẻ hơn bèo.

Thành phố Đà Nẵng, hay có thể nói là Vùng I Chiến Thuật chính thức mất vào tay cộng quân vào ngày 29 tháng 3 năm 1975. Một số đơn vị quân lực VNCH không có phương tiện di tản khỏi Đà Nẵng. Họ đã anh dũng không chịu đầu hàng địch quân, quây quần bên nhau trên bờ biển mở lựu đạn hy sinh.

Cộng quân bắt đầu bao vây Thủ Đô Sài Gòn vào ngày 26/4/1975 với từ 5 hướng khác nhau: 

1/ Hướng bắc Sài gòn Quân Đoàn 1 Cộng Sản 
2/ Hướng tây bắc Quân Đoàn 3 Cộng Sản 
3/ Hướng đông Quân Đoàn 4 Cộng Sản
4/ Hướng tây nam Sài gòn là Sư Đoàn 8 thuộc Quân khu 8 Cộng Sản

Quân lực VNCH bảo vệ Thủ Đô Sài Gòn có Quân đoàn III gồm Sư Đoàn 5 và 18. Một số các chiến đoàn được thành lập từ Quân đoàn I và II di tản từ miền Trung và Cao nguyên về Sài gòn. Các Lữ đoàn Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Pháo Binh, Kỵ Binh Thiết Giáp.

Đại Tướng Dương Văn Minh nhận chức Tổng Thống chiều ngày 28/4/1975. Ngay khi đó thì tên phi công nội tuyến Trung úy Nguyễn Thành Trung dội bom Dinh Độc Lập và thả bom Phi Trường Tân Sơn Nhất. Tối hôm đó cộng sản pháo vào Phi Trường Tân Sơn Nhất. Các phi đạo bị phá hủy. Phi trường không thể xử dụng được.

Ngày 29/4/1975 cộng sản chiếm Căn cứ Long Bình, thành Tuy Hạ thuộc quận Long Thành, tỉnh Biên Hòa, Củ Chi, Hậu Nghĩa.

Sáng 30/4/1975 Quân cộng sản tiến vào nội thành Sài gòn.

Ngày 30/4/1975 lúc 10 giờ 24 phút, Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh toàn thể Quân đội VNCH ngưng chiến đấu, hạ khí giới. Sau đó ông ta lên đài phát thanh Sài gòn kêu gọi quân đội VNCH hạ vũ khí, đầu hàng vô điều kiện. Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn sụp đổ.

quốc
                            hận 30-04


 

Ngày Quốc Hận 30/4

 Ngày 30/4/1975 khi mà quân cộng sản đã chiếm được Thủ đô Sài gòn thì đã có khoảng 150,000 người Việt thoát khỏi Việt Nam. Khoảng 140,000 người tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ và 10,000 người tỵ nạn cộng sản ở các quốc gia khác. Đó chỉ là con số khởi đầu. Ngay ngày 30/4/1975 cộng sản Việt Nam đã tố cáo những người di tản là thành phần đỉ điếm, là tay sai Đế quốc Mỹ. Trưa ngày 30/4/1975 tên cộng sản nằm vùng Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh Sài Gòn hát bài “Nối Vòng Tay Lớn” và phát biểu rằng: “Những kẻ ra đi, chúng ta xem như là đã phản bội đất nước”.

Số người tỵ nạn cộng sản Việt Nam bỏ nước ra đi bằng mọi phương cách, mọi phương tiện. Họ bất chấp mọi hiểm nguy bằng đường biển, đường bộ, cho dù phải hy sinh chính mạng sống của mình. Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc thì số đồng bào vượt biển đã bị vùi sâu dưới lòng biển cả khoảng 500,000 người. Và khoảng 100,000 người đã bỏ thân xác tại các vùng rừng núi dọc theo biên giới Cao Miên, Thái Lan khi vượt biên bằng đường bộ. Kể từ 30/4/1975 đến nay đã có trên 4 triệu người. 

Ngay khi chiếm được miền Nam, khoảng trên 1 triệu dân quân cán chính miền Nam bị bọn cộng sản bắt giữ và đưa vào giam tại trên 150 trại tù mà bọn cộng sản gọi là trại “cải tạo”. Theo tài liệu của chính phủ Hoa Kỳ thì có khoảng 170,000 người bị chết trong các trại tù cải tạo, thời gian họ bị giam giữ trong các trại tù tối đa là 17 năm và sau đó mới được thả ra mà không cần xét xử.

Đối với thân nhân của trên 1 triệu người bị bắt giữ, bọn chúng đẩy họ lên các vùng rừng thiên nước độc gọi là "vùng kinh tế mới".

Bọn chúng trấn áp đồng bào miền nam bằng nhiều cách khác nhau như chế độ hộ khẩu, ai ở đâu thì ở yên chỗ đó và đi đến đâu thì phải khai báo tạm trú tạm vắng. Bọn chúng bóc lột tài sản của đồng bào bằng cách đổi tiền. Lần thứ nhất vào ngày 22/9/1975 cứ 500 đồng VNCH lấy 1 đồng của VNCS. Lần thứ 2 vào ngày 5/5/1978. Lần thứ 3 vào ngày 14/9/1985. Sau 3 lần đổi tiền, đồng bào miền nam bị vơ vét sạch túi, chẳng còn lại xu nào.

Bọn chúng tổ chức đánh tư sản mại bản, tư sản nhỏ, lục soát tịch thu nhà cửa của đồng bào đã bỏ nước ra đi phân chia lại cho cán bộ của chúng. Bọn chúng bắt ep những người khá giả phải tình nguyện hiến nhà hiến đất hiến tài sản cho bọn chúng để khỏi đi ở tù.

Tại nông thôn, bọn chúng quốc hữu hoa đất đai ruộng vườn của người dân. Nông dân phải vào "hợp tác xã" làm việc chấm công để lãnh lúa.

Tất cả các chính sách cộng sản Việt Nam nhắm vào dân chúng làm sao cho dân chúng mỗi ngày mỗi cơ cực để bọn chúng dễ cai trị.

Thưa Đồng bào, Thưa quý chiến hữu,

Như vừa đưa ra những sự việc nêu trên, chúng ta thấy rõ ràng: Ngày 30/4 là một biến cố lớn của lịch sử. 

- Ngày 30/4 là ngày đã thay đổi sinh mệnh của dân tộc.
- Là ngày mở đầu cho đại thảm họa của dân tộc không riêng gì đồng bào miền nam mà cả đồng bào miền bắc.
- Là ngày khởi dầu sự cai trị khắc nghiệt của bạo quyền cộng sản, của bạo tàn, tham nhũng bất công. 
- Là ngày bọn Cộng Sản Việt Nam lộ nguyên hình là tay sai của Tàu cộng. 
- Là ngày mà đảng Cộng Sản Việt Nam dâng đất dâng biển, dâng quê cha đất tổ cho Trung cộng.

Ngày 30/4 chính danh là ngày Quốc Hận. Sông cạn đá mòn, lòng người thay đổi, nhưng ngày Quốc Hận 30/4 không thể đổi thay. Ngày 30/4/1975 vẫn mãi mãi nằm trong quốc sử Việt Nam và được ghi rõ: 30/4 Ngày Quốc Hận Của Dân Tộc Việt Nam. Không một cá nhân, không một tập thể, không một lãnh tụ, không một quốc gia nào có quyền xâm phạm vào ngày Quốc Hận 30/4 của dân tộc Việt Nam. Đó là điều khẳng định.

Thưa đồng bào, Thưa quý chiến hữu,

Chúng ta không thể ngồi yên, không thể im lặng trước âm mưu thâm độc của đảng cộng sản Việt Nam và đám việt gian tay sai. Xin hãy lên tiếng phản đối quyết liệt tên phản bội Ngô Thanh Hải, và bè lũ Việt gian, bằng thư từ, Email gởi đến quốc hội Canada. Đồng thời chúng ta cũng gởi cho Bà Elizabeth May Dân Biểu Quốc hội Canada phản đối dự luật S-219 của tên Việt gian Ngô Thanh Hải, vì chính bà Dân Biểu này đang đề nghị quốc hội Canada nên dùng ngày 27/7/1979 là ngày thuyền nhân đầu tiên đến Canada làm ngày “Hành Trình Đến Tự Do”. Email của Dân Biểu Quốc Hội Canada Elizabeth May: admin@ElizabethMayMP.ca

Trân Trọng,

ủy ban truy
                        tố tội ác đảng cộng sản việt nam




Liên Thành
Đại diện Anh Chị Em UBTTTADCSVN 

Đính kèm:

1/ Bài viết "Còn gì xấu hổ hơn nữa?" của tên Việt cộng Đặng Chí Hùng do đài phát thanh của cái gọi là "Đáp Lời Sông Núi" phổ biến ngày 5-3 -2015
2/ Email của bà Elizabeth May, Dân Biểu Quốc Hội Canada ngày 25-2-2015 

Trích đoạn bài viết của tên VC Đặng Chí Hùng:

"….Nhưng bài viết này, người viết muốn nói đến Canada vì ngoài việc đã giúp hàng triệu người được định cư sinh sống tại Canada thì gần đây đã nổi lên hai sự kiện mà chúng ta cần phải thêm một lần nữa cảm ơn Canada !

Sự kiện thứ nhất chính là dự luật S-219 của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đưa ra và đang chờ thông qua tại Hạ Viện Canada trước khi nó đi vào đời sống thực tế một cách chính thức. Dự luật này là nhát dao đầu tiên đâm vào con tim của loài quỷ đỏ. Dự luật này đã cho thấy thế giới nói chung và Canada nói riêng công nhận ngày 30/04/1975 chính là dấu mốc của dân tộc Việt Nam phải bỏ nước ra đi vì thảm họa cộng sản. Việc phải đi tìm tự do cho mình chính là sự tố cáo CSVN đã không cho người dân Việt Nam có tự do. Vì thế người dân Việt Nam đã phải ra đi tìm đường sống cho mình. Để trả lời về sự kiện này, TNS Ngô Thanh Hải đã phát biểu với nhà báo Mặc Lâm – RFA như sau: "Đó là dự luật để tưởng nhớ tới hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi với tư cách là tị nạn, là thuyền nhân. Thứ hai là để tưởng nhớ 250 ngàn người Việt Nam đã bỏ mình trên biển cả hoặc là bị cướp, bị bão hay điều gì đó. Thứ ba nữa dự luật này nhằm cám ơn chính phủ Canada đã nhận một trăm hai chục ngàn người Việt Nam tỵ nạn vào cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 rồi sau này lên tới 300 ngàn người. Đồng thời cũng cám ơn chính phủ Canada đã mở rộng vòng tay để đón nhận thuyền nhân tỵ nạn của chúng ta tại đây...".

Vì vậy một lần nữa chúng ta nói lời cảm ơn những người Canada, chính phủ Canada, thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải... đã không chỉ giúp đỡ những người Việt tị nạn cộng sản trên hành trình đi tìm tự do mà còn trân trọng những gì thuộc về bản sắc của dân tộc Việt Nam chúng ta.

Đặng Chí Hùng

05/03/2015"

Email của bà Elizabeth May, Dân Biểu Quốc Hội Canada

From: Elizabeth May, MP 
Date: Wed, Feb 25, 2015 at 7:50 PM 
Subject: Update on Bill S-219 
To: cluuvong@gmail.com 

I want to follow up on an email response sent to you regarding Bill S-219, the Journey to Freedom Day Act.

After careful consideration, I remain supportive of establishing a day recognize Vietnamese immigration to Canada. However, I will seek to amend the bill in a way that responds to the concerns of Vietnamese-Canadians regarding the date proposed by the bill.

The invaluable contributions of Vietnamese-Canadians to our society should be celebrated. At the same time, not all members of the Vietnamese-Canadian community commemorate April 30. Given the diversity of views within the Vietnamese-Canadian community, it may not be appropriate as a day of celebration.

Bill S-219 also singles out North Vietnam’s actions in the fall of Saigon in 1975. A more even-handed approach would recognize the exodus of boat people to Canada while maintaining political neutrality and good diplomatic relations with Vietnam.

I have appreciated hearing from hundreds of members of the Vietnamese-Canadian community on both sides of this issue. I am grateful for the feedback and I strive to balance these concerns. As such, I will seek to amend the bill to commemorate July 27 as Journey to Freedom Day, so as to acknowledge the diversity of opinion regarding the historical significance of April 30 for those impacted. July 27, 1979 marks the day when the first Canadian Forces plane arrived in Toronto under Operation Magnet II, bringing Vietnamese refugees to Canada.

Thank you very much for sharing your concerns with me.

Sincerely,

Elizabeth May, M.P., O.C.
Member of Parliament for Saanich-Gulf Islands
Leader of the Green Party

elizabeth may






















http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-235_4-6124_15-2/


Các bài đọc khác:

- Quốc kỳ, Quốc ca, 30 tháng 4 - http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-86_4-6120_15-2/

- Tuyên Cáo Về việc Duy Trì Danh Xưng và Ý Nghĩa Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 
- http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-235_4-6123_15-2/

-
Bàn về cái chết của tướng Nguyễn-văn-Hiếu - http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-235_4-6121_15-2/

- Khẩn: Đề Phòng Email Chứa Virus Trong Link và File - http://hoilatraloi.blogspot.com/2015/03/khan-e-phong-email-chua-virus-trong.html#.VP6R3eFLUlA

- Bản lên tiếng ngày 9 tháng 2 năm 2015 của Tổng hội cựu tù nhân chính trị Việt-Nam về vụ nhật báo người Việt kiện báo Saigon Nhỏ - http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-86_4-6119_15-2/

- Bỗng dưng muốn vãi - http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-83_4-6118_15-2/

- Ngô Kỷ nói về Báo Người Việt, Bùi Dương Liêm phỏng vấn - http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-86_4-6116_15-2/

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
Ngày 13/3/2015

ÂM MƯU XÓA QUỐC HẬN 30.4:
ĐÁM BƯNG BÔ CSVN LỘ DIỆN
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 10.03.2015

Inline image 1
 
Chúng tôi luôn nhìn rõ Ý chí triền miên của Dân Tộc trong công cuộc cứu nước ngày nay gồm 4 trọng điểm sau đây:
1.         CHÔN VÙI HẲN CƠ CHẾ CSVN
2.         LOẠI TRỪ HÒA GIẢI HÒA HỢP GIẢ TẠO VỚI ĐẢNG CSVN
3.         ĐUỔI TẦU XÂM LĂNG ĐẤT BIỂN
4.         PHÁT TRIỂN KINH TẾ TRONG CHÍNH TRỊ—LUẬT PHÁP DÂN CHỦ
 
Cách nay nhiều năm, một Sĩ quan VNCH Hoàng Đạo Thế Kiệt đã cho chúng tôi một xác tín rằng việc cứu nước ở Việt Nam phải xẩy ra từ một cuộc ĐỘT BIẾN quần chúng, chứ không bằng dàn xếp chính trị cấp lãnh đạo với bàn tay của ngoại lai. Năm 2014 và nhất là bắt đầu năm 2015, chúng tôi không quan tâm đến những sinh hoạt chính trị của Hải ngoại nữa mà dồn tâm trí vào việc cổ võ quần chúng quốc nội NỔI DẬY dù với sức mạnh bắp thịt (Bạo động). Nếu tổng NỔI DẬY chưa thực hiện được, thì quần chúng bắt đầu bằng những hành động gọi là “NỔI DẬY DU KÌCH“, nghĩa là bằng những hành động ở địa phương như:
 
*          Đốt những kho hàng độc hại đến từ Trung quốc. Chúng ta có lý do nói về hành động “ĐỐT KHO HÀNG TẦU“ này vì tại các nước Tây phương cũng vậy, những hàng độc hại đều bị thiêu hủy;
 
*          Ném bom xăng vào nhà những đảng viên CSVN đã cướp giựt bất chính của cải của dân để xây những nhà cửa riêng lộng lẫy
 
*          Vân…vân
 
Quần chúng Việt Nam  đã thực sự tăng cường hiện nay việc “NỔI DẬY DU KÍCH“ này khiến CSVN phải lo ngại. Cứ tiếp tục tăng cường việc “NỔI DẬY DU KÍCH“ để sửa soạn tinh thần cho một cuộc TỔNG NỔI DẬY dứt bỏ hẳn Cơ chế CSVN.
 
Trong lúc chúng tôi chỉ quan tâm đến Lực lượng quần chúng Quốc nội, thì tại Hải ngoại, một số trí thức, trí ngủ va đám chính khứa ham danh ham lợi bưng bô cho CSVN lại ló đầu ra hoạt động cho một giải pháp Hòa Giải Hòa Hợp giả tạo nhằm kéo dài Cơ chế CSVN và để được CSVN thưởng công cho chút tiền còm, rồi xếp cho ít công việc “loong toong“ hay bồi bếp trong chính phủ Hòa Hợp Hòa Giải giả tạo sau này. Nhiệm vụ của đám bưng bô này hiện nay là:
 
=>       Một mặt, lo liệu xóa bỏ NGÀY QUỐC HẬN 30.4 để trở thành ngày GIẢI PHÓNG/ LIBERATION giống như CSVN ăn mừng ngày 30.4 tại Sài Gòn. Hai chữ TỰ DO (Libre) đồng nghĩa với GIẢI PHÓNG để đánh lừa Người Việt Hải ngoại. Mọi người đều thấy rõ rằng đám bưng bô chỉ xoay quanh hai chữ TỰ DO thay QUỐC HẬN và NGÀY 30/4. Nếu đám này không đụng đến NGÀY 30/4, thì Cộng đồng tỵ nạn không thèm để ý đến chúng vẽ vời chuyên này chuyên kia như Dự luật s219 Canada chẳng hạn.  Chúng đã phạm vào lòng quyết tâm bảo vệ NGÀY LỊCH SỬ QUỐC HẬN 30/4 của dân tộc. Không thể xóa được NGÀY LỊCH SỬ 30/4, đó là ngày TANG CỦA NGƯỜI SỐNG, và NGÀY GIỖ CHO NGƯỜI CHẾT.
 
=>       Mặt khác, liên hệ chiều chuộng các Nghị sĩ, Dân biểu nước ngoài, nhất là Hoa kỳ, để mong nhờ nước này giới thiệu mình đứng chung với CSVN trong một chính phủ Hòa Giải Hòa Hợp giả tạo. Có thể Hoa kỳ lại can thiệp vào Việt Nam bằng áp đặt độc đoán trên đầu Dân Tộc một giải pháp chính trị Hòa Giải Hòa Hợp giả tạo với CSVN cho yên chuyện. Những nhân vật “phản tỉnh mà vẫn tôn thờ Hồ Chí Minh “ như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cầy … được đưa sang Hoa kỳ và được đám bưng bô này đón rước tại Phi trường, rồi mở những cuộc họp báo giới thiệu, đội những tên  “phản tỉnh mà vẫn tôn thờ Hồ Chí Minh“ lên như là những Lãnh tụ hướng dẫn cuộc đấu tranh của Cộng đồng VN tỵ nạn tại Hải ngoại. Thái độ huênh  hoang tuyên bố ngây ngô của Cù Huy Hà Vũ đã để lộ âm mưu Hòa Giải Hòa Hợp của đám chính khứa, một mặt bưng bô CSVN, và một mặt nịnh vuốt Dân Biểu, Nghị sĩ nước ngoài, nhất là Hoa kỳ.
 
Mải mê dồn những lưu tâm của mình vào những hoạt động “NỔI DẬY DU KÍCH “ của quần chúng quốc nội, nhưng khi nghe tin Ngô Thanh Hải đưa ra Dự luật cám ơn lòng tốt của Canada, mà lại chọn ngày 30.4 làm ngày tìm TỰ DO, chúng tôi nhớ lại ngay cái ÂM MƯU XÓA QUỐC HẬN 30.4 mà đám bưng bô CSVN đã khởi đầu thực hiện từ năm 2005, rồi năm 2013, và nay năm 2015.
 
Chính chúng tôi đã viết về ÂM MƯU XÓA QUỐC HẬN 30.4 này từ năm 2005, rồi 2013 và ngày nay 2015 do tên Phản bội Ngô Thanh Hải chủ trương tại Canada.
 
Chúng tôi xin đăng lại sau nay những bài viết về âm mưu này
=>       Năm 2015: TÊN PHẢN ĐỘNG NGÔ THANH HẢI MUỐN THAY QUỐC HẬN BẰNG NGÀY TỰ DO (GIẢI PHÓNG)
=>       Năm 2013: GS NGUYỄN NGỌC BÍCH NÂNG BI CSVN VÀ ÂM MƯU ĐỔI TÊN NGÀY QUỐC HẬN 30.4
=>       Năm 2005: ĐẢNG VIỆT TÂN MUỐN THAY QUỐC HẬN THÀNH NGÀY GIẢI PHÓNG (TỰ DO) NHƯ CSVN ĂN MỪNG.
 
 
Năm 2015:
TÊN PHẢN ĐỘNG NGÔ THANH HẢI
MUỐN THAY QUỐC HẬN
BẰNG NGÀY TỰ DO (GIẢI PHÓNG)
 
NGÔ THANH HẢI ! MI LÀ AI ?
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 07.03.2015
 
Giới thiệu Loạt Bài về
NĂM 2015: NGÔ THANH HẢI  ÂM MƯU
THAY QUỐC HẬN 30.04 BẰNG NGÀY TỰ DO (GIẢI PHÓNG)
 
Chúng tôi nhận thấy đây là cả một chương trình của CSVN, qua Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, sử dụng những chính khứa ham danh ham lợi tại Hải ngoại để thực hiện việc xóa bỏ NGÀY QUỐC HẬN 30/4 CỦA DÂN TỘC và để tiến dần đến Hòa Giải Hòa Hợp trá hình nhằm kéo dài Cơ chế CSVN.
 
Ngày 30/4 QUỐC HẬN là cái mốc của Lịch sử nói lên tâm hồn của toàn Dân: đây là NGÀY TANG CỦA NGƯỜI SỐNG và NGÀY GIỖ CHO NGƯỜI CHẾT mà nguyên cớ gây ra ngày mốc Lịch sử đau buồn đó của Dân tộc chính là đảng CSVN. Không ai, dù một chính quyền nước ngoài, nhất nữa là người Việt Nam, có quyền xâm phạm đến ngày đó.
 
Khi mà Ý chí dâng cao của quần chúng tại Quốc nội là phải dứt bỏ hẳn Cơ chế CSVN để thăng hóa Xã hội, phát triển Kinh tế và chống xâm lăng từ Trung quốc, thì tại Hải ngoại, một số thành phần Trí thức, Trí ngủ và đám chính khứa đảng phái ham danh ham lợi, nhất thời riêng tư, đã cấu kết với CSVN để đi đến một hình thức Hòa Giải Hòa Hợp trá hình nhằm kéo dài Cơ chế CSVN trên Quê Hương Việt Nam đã quá nhiều đau khổ.
 
Thực vậy, quần chúng Quốc nội đã can đảm xuống đường giương cao khẩu hiệu “30.4 NGÀY TANG DÂN TỘC“ đập vào mặt đảng CSVN, thì tại nước ngoài, một số trí thức trí ngủ và một đám chính khứa đảng phái ham danh ham lợi lại bưng bô cho CSVN âm mưu xóa bỏ NGÀY QUỐC HẬN 30.4 nhằm đi đến Hòa Giải Hòa Hợp trá hình kéo dài Cơ chế CSVN để quần chúng Quốc nội tiếp tục kiếp nô lệ nữa. Đám phản bội này tìm cách đưa những thành phần “phản tỉnh mà vẫn tôn thờ Hồ Chính Minh” như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cây... từ quốc nội sang Mỹ để giới thiệu với Nghị sĩ Hoa kỳ, mong Mỹ dàn xếp Hòa Giải Hòa Hợp trá hình với CSVN. Chúng ta yểm trợ cuộc đấu tranh cam go của Quốc nội, thì chúng ta không thể tha thứ đám người âm mưu với CSVN để đi đến Hòa Giải Hòa Hợp trá hình  kéo dài tội ác trên Dân tộc nữa !
 
Viết về âm mưu Ngô Thanh Hải và đồng bọn, chúng tôi lần lượt viết loạt bài sau đây, không những chỉ riêng cho tên phản động này, mà còn chung cho cả những tên phản động bưng bô khác nữa đang sống giữa chúng ta tại Hải ngoại:
 
(1) NGÔ THANH HẢI ! MI LÀ AI?
(2) XẬM XỤI LIÊN HỆ NGUYỄN THANH SƠN & NGÔ THANH HẢI
(3) CHỦ TRƯƠNG HÒA GIẢI HÒA HỢP NHĂM NHẨY BÀN ĐỘC
(4) THỰC HIỆN ÂM MƯU XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN 30 THÁNG TƯ
(5) LẬP TRƯỜNG DỨT KHOÁT CỦA DÂN TỘC: DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN
(6) 30/4, NGÀY TANG CỦA NGƯỜI SỐNG & NGÀY GIỖ CHO NGƯỜI CHẾT
(7) CSVN THUÊ NHỮNG TÊN BƯNG BÔ TIẾN HÀNH HÒA GIẢI HÒA HỢP
(8) NHỮNG TÊN TỰ XƯNG CHỐNG CỘNG, NHƯNG LÀ KIỆN TOÀN CSVN
(9) Phụ Bản I:  NĂM 2005: VIỆT TÂM ÂM MƯU VỚI "DIỄN HÀNH TỰ DO"
(10) Phụ Bản II: NĂM 2013: GS NGUYỄN NGỌC BÍCH ÂM MƯU XÓA QUÔC HẬN
 
CHÚ THÍCH:
 
===>Viết tất cả những đề mục trên đây chung vào một bài dài, chúng tôi sợ Độc giả ngán đoc. Vì vậy, chúng tôi viết thành một loạt bài ngắn liên tục để quý Độc giả tiện theo rõi và không ngán khi đọc.
 
===> Bài này viết đặc biệt cho PHONG TRÀO HIẾN CHƯƠNG 2000 tại Canada để PHONG TRÀO làm mạnh ngăn chặn âm mưu của CSVN và tên phản động bưng bô Ngô Thanh Hải.
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 04.03.2015
 
 
Đây là Bài thứ (1) trong loạt bài về Ngô Thanh Hải và đồng bọn bưng bô với đầu đề  (1) NGÔ THANH HẢI ! MI LÀ AI ?
 
Như CHÚ THÍCH trên đây, chúng tôi sẽ viết vắn gọn để quý Độc giả đọc đỡ ngán và tiện theo rõi từng giai đoạn khai triển về âm mưu tiến tới Hòa Giải Hòa Hợp trá hình. Chúng tôi đề cập đến những điểm sau đây:
 
=>       QUỐC HẬN 30/4 là của toàn Dân, không ai có quyền xâm phạm đến NGÀY TANG và NGÀY GIỖ Lịch sử ấy.
 
=>       NGÔ THANH HẢI ! MI LÀ AI ? Từ một tên ngu đần, bưng bô cho CSVN…, đến âm mưu kéo dài CSVN trên Quê Hương VN:
* NGÔ THANH HẢI ! Mi là tên ngu đần để nước ngoài xâm phạm đến NGÀY QUỐC HẬN 30/4
* NGÔ THANH HẢI ! Mi là tên mù quáng để chính mi xâm phạm đến NGÀY LỊCH SỬ và LINH THIÊNG của Dân Tộc
* NGÔ THANH HẢI ! Mi là tên phản bội khi cấu kết với CSVN, qua Nguyễn Thanh Sơn, âm mưu đổi NGÀY QUỐC HẬN thành ngày DIÊN HÀNH TỰ DO
* NGÔ THANH HẢI ! Mi là tên tòng phạm với tội ác CSVN để kéo dài tội ác của chúng trên Quê Hương
* NGÔ THANH HẢI ! Mi cấu kết với quyền lợi ngoại lai để áp đặt một giải quyết chính trị không tôn trọng Ý chí độc lập của Dân Tộc Việt Nam
 
QUỐC HẬN 30/4 là của toàn Dân,
không ai có quyền xâm phạm đến
NGÀY TANG và NGÀY GIỖ Lịch sử ấy.
 
Ngày 30 THÁNG TƯ là một cái mốc thời gian, đánh dấu việc toàn Dân oán hận đảng CSVN đã và còn mang tang thương, tù tội, chết chóc đến cho người Việt Nam. Ngày 30 THÁNG TƯ NĂM 1975, khi mà CSVN lấy vũ lực của ngoại lai cưỡng chiếm trọn Sài Gòn, thì toàn dân Việt Nam trong nước cũng như ngoài nước thấy tâm hồn trơ thành cay đắng dưới màn đen tội ác che phủ lên toàn lãnh thổ.
 
Cái ngày 30/4 này là một cái mốc thời gian của Lịch sử đau buồn của Dân Tộc và cái ngày đó được gọi là ngày QUỐC HẬN. Đây là cái HẬN đã kéo dài trước ngày 30/4/1975 và còn tiếp tục sau ngày đó.
 
Thực vậy:
 
*       Trước mốc thời gian 30/4/1975
           
QUỐC HẬN bắt đầu bằng việc Hồ Chính Minh làm đầy tớ cho Cộng sản quốc tế, mang lý thuyết ngoại lai Mác—Lênin áp đặt lên Dân Tộc Việt Nam. Năm 1954, đất nước bị chia đôi và hơn 1 triệu dân Miền Bắc bỏ tài sản, mồ mả Tổ Tiên để di cư vào Nam, đó là QUỐC HẬN. Những giết lát tàn ác trong cuộc Cải Cách Điền Địa và cảnh chôn sống người trong Tết Mậu Thân 1968 tạo thành QUỐC HẬN trong lòng Dân. Cuộc chiến huynh đệ tương tàn quá đẫm máu do tham vọng của Cộng sản Miền Bắc cưỡng chiếm Miền Nam đang yên lành, hiển nhiên tạo thành QUỐC HẬN.
 
*       Chính NGÀY 30/4/1975 
           
Đó là cái mốc thời gian Lịch sử làm toàn dân bàng hoàng, đánh dấu mối HẬN dâng trào. Người Miền Bắc thấy mình bị đảng CSVN lừa bịp dối trá. Họ thầm ao ước Miền Nam ra giải phóng họ. Người Miền Nam thấy cảnh đen tối chụp xuống với nanh vuốt tàn ác của đảng CSVN. Người Việt sống ở Hải ngoại thấy mình lạc lõng, đơn côi vì từ nay Quê Hương trở thành một nhà tù lớn. Làm sao mọi người không oán HẬN được và tất cả gọi ngày 30/4 là ngày QUỐC HẬN.
 
*       Sau mốc thời gian 30/4/1975
           
Liền sau ngày 30/4, đảng CSVN thi hành cuộc trả thù tàn ác. Quân Cán Chính VNCH chỉ vì bảo vệ cho cuộc sống Tự do của người dân, cho thể chế Dân chủ của Xã hội, mà nay bị chuyển tải vào những trại tập trung lao tù cay nghiệt. Đây là QUỐC HẬN. Đảng CSVN từ Miền Bắc tràn vào Miền Nam như những con chó đói, dùng quyền lực đuổi dân thành thị đi vùng Kinh tế mới để chúng cướp nhà cửa ở Miền Nam, thu tài sản đến con búp bê chuyển về Miền Bắc. Đây là QUỐC HẬN đối với đảng cướp CSVN. Thế rồi gần 3 triệu người bỏ nước ra đi, hơn nửa triệu người chết ở biển cả, rừng sâu. Những người chết tức tưởi, những người sống sót ngắc ngoải làm sao không HẬN được CSVN.
 
Ngày nay nữa, sau 40 năm từ ngày 30/4/1975, cuộc sống Xã hội trở thành thác loạn, đời sống Kinh tế quốc dân bị phá sản. Quần chúng đang sống cực khổ, sao không OÁN HẬN được. Lớp tuổi trẻ nhìn tương lai đen tối. Khi CSVN còn đó, thì Xã hội tương lai càng thác loạn và Kinh tế quốc dân ngày mai càng đi xuống hố sâu. Đó là QUỐC HẬN cho tương lai vậy.
 
Tóm lại:
-           NGÀY 30/4 LÀ NGÀY TANG của ngững người còn sống
-           NGÀY 30/4 LÀ NGÀY GIỖ cho những người đã chết
Vì vậy không có ai, dù là những Chính quyền nước ngoài, nhất nữa lại là những người Việt Nam, có thể xâm phạm đến NGÀY 30/4 QUỐC HẬN, ngày TANG và ngày GIỖcủa một Dân Tộc gần 90 triệu người !
 
 
NGÔ THANH HẢI ! MI LÀ AI ?
Từ một tên ngu đần, bưng bô cho CSVN…,
đến âm mưu kéo dài CSVN trên Quê Hương VN
 
Chính vì sự Linh thiêng và tính cách Lịch sử của 90 triệu dân Việt Nam, mà chúng tôi gọi Ngô Thanh Hải bằng những tiếng “Ngu đần“, “Mù quáng“, “Tòng phạm với tội ác CSVN“… Chúng tôi xin lần lượt cắt nghĩa tại sao phải gọi như vậy.
 
* NGÔ THANH HẢI !
Mi là tên ngu đần để nước ngoài xâm phạm đến NGÀY QUỐC HẬN 30/4
 
Ngô Thanh Hải cắt nghĩa rằng đây là việc Canada chọn ngày 30/4 làm ngày TÌM TỰ DO, nghĩa là ngày vui mừng để cám ơn lòng độ lượng của người Canada. Ngô Thanh Hải là một người Việt, là đảng trưởng của đảng Liên Minh Dân Chủ, làm Thương Nghị sĩ (không phải là dân cử) cho Canada, mà không dám mở miệng cắt nghĩa cho Canada biết rằng việc chọn ngày 30/4 là xúc phạm đến sự Thiêng liêng của Dân Tộc Việt Nam. Nếu Ngô Thanh Hải biết mà không dám mở miệng nói, thì hắn là tên hèn. Còn nếu không nói vì không biết ngày 30/4 QUỐC HẬN là ngày Lịch sử và Linh thiêng đối với Dân Tộc, thì hắn quả thực là tên ngu đần, chỉ đáng gù đầu xuống ăn cám !!!
 
* NGÔ THANH HẢI !
Mi là tên mù quáng để chính mi xâm phạm đến NGÀY LỊCH SỬ và LINH THIÊNG của Dân Tộc
 
Ngô Thanh Hải không phải là ngu đần đến độ không biết ngày 30/4 là NGÀY LỊCH SỬ và LINH THIÊNG của Dân Tộc. Nhưng hắn đã đi vào con đường xúc phạm đến ngày đó chỉ vì mù quáng trước hai quyến rũ: (i) Nịnh bợ phía Canada vì danh và lợi lộc cho vị trí làm việc lúc này; (ii) Làm thuê kiếm thù lao Đo-la từ phía CSVN ban cho.
 
* NGÔ THANH HẢI !
Mi là tên phản bội khi cấu kết với CSVN, qua Nguyễn Thanh Sơn,
âm mưu đổi NGÀY QUỐC HẬN thành ngày đi tìm TỰ DO
 
Việc âm mưu đổi NGÀY 30/4 QUỐC HẬN đã có từ năm 2005 với FREEDOM MARCH (DIỄN HÀNH TỰ DO) tại Washington do Việt Tân chủ trương, rồi năm 2013 Gs Nguyễn Ngọc Bích cũng âm mưu thay đổi tên gọi ngày 30/4. Ngày nay, năm 2015, Ngô Thanh Hải, vì ngu đần, hèn hạ, hay có chủ ý, đã muốn gọi ngày 30/4 là ngày đi tìm TỰ DO. Ngày 30/4, CSVN ăn mừng “NGÀY GIẢI PHÓNG / JOUR DE LIBERATION), nghĩa là ngày mang TỰ DO đến cho Dân Miền Nam. Ngày 30/4, nếu tại Hải ngoại, thay thế Quốc Hận bằng hai chữ “TỰ DO“ dưới hình thức nào mặc lòng, thì hai chữ TỰ DO này cũng có nghĩa là GIẢI PHÓNG của CSVN. Đây là chủ ý của CSVN và đám bưng bô tại Hải ngoại muốn biến ngày 30/4 thành ngày TỰ DO, có nghĩa là GIẢI PHÓNG mà đảng CSVN muốn ca ngợi mình là đem toàn Dân Tộc đến TỰ DO vào ngày 30/4.
 
Đối với chúng tôi, Ngô Thanh Hải có muốn nịnh bợ Canada bằng một Dự Luật S219 cám ơn nước này như thế nào, hay Ngô Thanh Hải muốn bưng bô làm bồi kiếm thù lao từ CSVN ra sao, mà không đụng chạm đến NGÀY LỊCH SỬ QUỐC HẬN 30/4, đến sự LINH THIÊNG của ngày đó trong tâm hồn Dân Tộc, thì có lẽ chúng tôi không thèm để ý tới cho lắm. Nhưng chúng tôi mạnh mẽ đả kích việc làm này vì nó xâm phạm đến NGÀY LỊCH SỬ và LINH THIÊNG 30/4. Chính vì phạm đến ngày Lịch sử và Linh thiêng này mà chúng tôi gọi Ngô Thanh Hải là “TÊN PHẢN BỘI“ lại Dân Tộc Việt Nam vậy !
 
* NGÔ THANH HẢI !
Mi là tên tòng phạm với tội ác CSVN để kéo dài tội ác của chúng trên Quê Hương
 
Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao, đặc trách Người Việt tỵ nạn tại Hải ngoại, đã tìm cách liên hệ với những nhóm chính khứa Hải ngoại, như nhóm Hoàng Duy Hùng tại Houston, nhóm Nguyễn Ngọc Bích “lang thang“, nhóm Ngô Thanh Hải tại Canada. Những hình ảnh giữa Ngô Thanh Hải và Nguyễn Thanh Sơn cho thấy sự liên hệ xậm xụi này. Người ta có quyền nghĩ rằng CSVN đã thuê Ngô Thanh Hải làm tay sai ở Hải ngoại trước hết là thực hiện âm mưu xóa bỏ NGÀY 30/4 QUỐC HẬN, sau đó để tiến tới Hòa Giải Hòa Hợp trá hình nhằm kéo dài Cơ chế CSVN trên Quê Hương. Kéo dài Cơ chế CSVN tức là kéo dài tội ác đã bao chục năm trường rồi và bịt lại những cơ hội thăng hóa Xã hội và phát triển Kinh tế. Chính vì điểm này mà chúng tôi gọi Ngô Thanh Hải là “TÊN TÒNG PHẠM VỚI TỘI ÁC CSVN“.
 
* NGÔ THANH HẢI !
Mi cấu kết với quyền lợi ngoại lai để áp đặt một giải quyết chính trị không tôn trọng Ý chí độc lập của Dân Tộc Việt Nam
 
Trước tình trạng băng hoại Xã hội và phá sản Kinh tế quốc dân, Cơ chế CSVN như chiếc xe cũ kỹ đang đi xuống vực thẳm. CSVN đang sơ quần chúng NỔI DẬY chôn vúi mình. Chúng đang ao ước một giải pháp Hòa Giải Hòa Hợp trá hình để trước hết một số Lãnh đạo đã ăn cướp được nhiều tiền có thể hạ cánh an toàn, đồng thời sau đó với sự tham dự “làm kiểng“ của đám chính khứa cơ hội và một số trí thức trí ngủ Hải ngoại vào Hòa Hợp Hòa Giải để chúng kéo dài thêm Cơ chế hiện hành và xin xỏ được phía nước ngoài, như Mỹ chẳng hạn, viện trợ tiền bạc cho.
 
Những năm gần đây, đám chính khứa cơ hội và một số trí thức trí ngủ tại Hải ngoại đã lo liệu cho một số những tên “phản tỉnh mà vẫn tôn thờ Hồ Chính Minh” như trường hợp Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cầy…, từ Việt Nam sang Hoa kỳ. Đám chính khứa cơ hội và một số trí thức trí ngủ Hải ngoại đưa đón hầu hạ những tên phản tỉnh này, mở những cuộc họp báo để giới thiêu tung hô như những lãnh tụ tương lai, giới thiệu với những Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ để họ hỗ trợ cho một giải pháp Hòa Giải Hòa Hợp trá hình tương lai. Việc Cù Huy Hà Vũ làm rùm beng khi mới sang đây như một Tổng Thống tương lai Việt Nam cho thấy lòi cái đuôi âm mưu Hòa Giải Hòa Hợp trá hình ra.
 
Ngô Thanh Hải làm theo hướng này, đó là sự cấu kết với quyền lợi ngoại lai và không tôn trọng Ý CHÍ ĐỘC LẬP CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM là phải dứt bỏ hẳn Cơ chế CSVN vì quyền lợi và tương lai của Dân Tộc.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 07.03.2015
 
Năm 2013:
GS NGUYỄN NGỌC BÍCH NÂNG BI CSVN
VÀ ÂM MƯU ĐỔI TÊN NGÀY QUỐC HẬN 30.4
 
GS NGUYỄN NGỌC BÍCH BƯNG BÔ CSVN
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 17.04.2013
 
Tôi đã đọc lá thư bọc bạch cắt nghĩa của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích về việc lấy ngày 30/4 QUỐC HẬN làm ngày MIỀN NAM VN hay NGÀY VNCH. Giáo sư ca tụng Nghị Quyết của Quốc Hội Virginia và bên dưới bài kể lể bọc bạch, Giáo sư còn nói là nhiều người hỏi xin Nghị Quyết ấy, mà trong những người này có Gs Nguyễn Chính Kết. Gs Nguyễn Chính Kết mà Gs Bích nhắc ra làm tôi nghĩ đến trước đây sự liên hệ với Việt Tân như thế nào và cách đây mấy năm Gs Nguyễn Chính Kết đã đề nghị Gs Nguyễn Ngọc Bích làm Đại diện Hải ngoại cho khối 8406. Sự liên hệ với Việt Tân làm tôi nghĩ đến trước đây chúng tôi đã phải kịch liệt phản đối âm mưu chọn ngày QUỐC HẬN 30/4 làm NGÀY DIỄN HÀNH TỰ DO tại Hoa Thịnh Đốn, nghĩa là cũng trong mục đích xóa ngày 30/4 QUỐC HẬN.
 
Nghe những câu trả lời của Gs.Bích
trong Hội Luận về Ngày QUỐC HẬN 30/4
 
Hôm nay, tôi đã nghe chính Gs.Nguyễn Ngọc Bích trả lời những câu hỏi của những quý Vị đặt ra cho Giáo sư trong HỘI LUẬN VỀ NGÀY QUỐC HẬN 30/4. Tôi có những nhận định sau đây về cách trả lời của Giáo sư .
 
1)         Gs.Bích tránh né việc trả lời trực tiếp và rõ rệt cho những câu hỏi then chốt về việc chọn ngày QUỐC HẬN 30/4 gọi là ngày NAM VIỆT NAM hay NGÀY VNCH  với những câu hỏi xoay quanh vấn đề chính và then chốt như sau :
 
Ong Mỹ nào đó có thiện chí ca tụng sự chiến đấu của Miền Nam VN và Giáo sư biết ngày 30/4 là ngày QUỐC HẬN có tầm quan trọng cho Cộng Đồng VN Hải ngoại, thế mà Giáo sư không cản ngăn việc chọn ngày 30/4, đó là vì: (i) Một là Giáo sư  có chủ trương như Việt Tân muốn xóa cái tên QUỐC HẬN ; (ii) Hai là Giáo sư khờ khạo, ngốc nghếch, chủ ý hay vô tình, mà không hiểu tầm quan trọng của ngày 30/4 QUỐC HẬN đối với Cộng Đồng VN tại Hoa kỳ mà còn cho các Cộng Đồng VN trên toàn Thế giới, nên không dám lên tiếng cản Ong Mỹ kia chọn ngày 30/4 thành ngày Miền Nam VN hay ngày VNCH ; (iii) Ba là Giáo sư ngu dốt đặc cán mai, không biết gì về sự UẤT HẬN sâu đậm của toàn thể Người Việt, mà câm họng không lên tiếng để Ong Mỹ kia muốn chọn ngày nào thì chọn, bất kể việc đó vùi dập tâm hồn UẤT HẬN của Người Việt Nam.
 
2)         Thay vì trả lời trực tiếp và rõ rệt cho những câu hỏi về vấn đề then chốt trên đây, Giáo sư lại trả lời lòng vòng, mà mục đích mà tôi hiểu là Giáo sư muốn tránh né trách nhiệm làm bậy. Những trả lời lòng vòng của Giáo sư Bích như sau:
 
a)         Giáo sư ca tụng Ong Mỹ kia có thiện chí muốn nêu cao tinh thần chiến đấu của dân chúng và quân đội Miền Nam Việt Nam.
 
b)        Giáo sư chỉ được Ong Mỹ tham khảo về những chi tiết như những con số trong nội dung Nghị Quyết, chứ không được hỏi về tổng thể Nghị Quyết. Đây là có ý muốn tránh né về việc Ong Mỹ muốn chọn ngày 30/4.
 
c)         Giáo sư còn biện minh cho Ong Mỹ là nếu không chọn ngày 30/4 thì chọn ngày nào. Ong Mỹ chỉ còn đường chọn ngày 30/4 để nói rằng ngày đó là do Mỹ quyết định cắt mọi viện trợ cho Miền Nam Việt Nam.
 
d)        Giáo sư còn công kích những ai hỏi rằng đây là có « bàn tay lông lá «  âm mưu muốn xóa NGÀY 30/4 QUỐC HẬN bằng cách trả lời rằng đây là những vu khống hay nghi kỵ cho người khác.
 
e)         Để trả lời cho thắc mắc rằng đây là vấn đề quan trọng, thế mà khi Giáo sư được Ong Mỹ yêu cầu góp ý, thì Giáo sư lại dấu lẹm đi, mà không thông báo việc quan trọng này cho Cộng Đồng, Giáo sư đã trả lời rằng thông báo cho Cộng Đồng, thì lại lắm thầy thối mà, lắm cha con khó lấy chồng. Trả lời như vậy làm người nghe có thể nghĩ rằng nếu thông báo cho Cộng Đồng thì Giáo sư khó lòng thực hiện âm mưu « xóa ngày QUỐC HẬN 30/4 ! »
 
f)         Sau cùng Giáo sư đã nói ra quan điểm của mình là muốn xóa hai chũ QUỐC HẬN và muốn thay vào đó là ngày vui mừng và ngày quật cường !!!  Điều này chứng tỏ rằng lòng của Giáo sư muốn xóa hai chữ QUỐC HẬN.
           
Chính câu trả lời cuối cùng này cắt nghĩa tại sao Giáo sư đã không trả lời trực tiếp và rõ rệt cho những câu hỏi về vấn đề then chốt là tại sao chọn ngày 30/4 QUỐC HẬN làm ngày MIỀN NAM VIỆT NAM hay NGÀY VNCH, mà Giáo sư chỉ trả lời lòng vòng « LẠC ĐỀ «  cốt ý để tránh cái thâm ý là muốn xóa hai chữ QUỐC HẬN mà Giáo sư vì ngu dốt hay vô tình, đã để lòi cái đuôi cáo ra ở câu trả lời chót là muốn ngày đó là ngày vui mừng quật cường. Thường những kẻ không có lòng trung thực, thì hỏi nhiều sẽ để lòi cái gian ra. Tiếng La-tinh có câu « QUIDQUID LATET APPAREBIT «  (Sự gì ẩn dấu tiềm tàng, sẽ có lúc lòi ra !)
 
Tại Việt Nam, CSVN đã ăn mừng ngày 30/4 là ngày CHIẾN THẮNG, GIẢI PHÓNG. Giáo sư muốn vui mừng ngày 30/4, hãy về ăn mừng với CSVN, thì hết phải trả lời « LẠC ĐỀ «  vòng vo tam quốc !
 
Ngày QUỐC HẬN 30/4 là ngày phải được tôn trọng
không phải là chỉ nguyên cho Người Việt Hải ngoại,
mà cho cả Dân tộc
 
Ở phần trên, trong câu trả lời chót, Gs Bích đã để lòi cái đuôi chồn ra là muốn ngày 30/4 là ngày vui mừng quật khởi chứ không phải là ngày than khóc, nghĩa là Giáo sư muốn xóa hai chữ QUỐC HẬN. Trong lá thư biện bạch trên Diễn Đàn, Giáo sư cũng nói rõ điều đó.  Như vậy, Gs Bich coi việc HẬN là xấu phải xóa bỏ đi. Đây là việc lầm lẫn lớn của Gs Bích.
 
Trong VIỆT NAM TỰ ĐIỂN của LÊ VĂN ĐỨC được hiệu đính bởi LÊ NGỌC TRỤ, do nhà xuất bản KHAI TRÍ, thì chữ HẬN được định nghĩa là : »Giận, Oán trong lòng : Om hận, Thù hận, Oán hận «. Có thể dịch ra tiếng Pháp là HAIR. Chữ HAIR được PHÁP-VIỆT Tân Tự Điển của THANH NGHỊ dịch ra tiếng Việt như sau : « Oán ghét, Căm thù, Căm hờn (Il hait le mensonge : Hắn ghét nói dối).
 
Như vậy chữ HẬN tự nó không có gì là xấu để Gs Bích phải chủ trường xóa bỏ chữ đó đi. Chỉ có CSVN mới ghét chữ đó vì chúng đã làm những điều tàn ác và không muốn dân chúng Việt Nam dùng chữ HẬN để nhắc ra những tội ác của chúng, nhất là ghi cái ngày QUỐC HẬN 30/4 này vào Lịch sử để các Thế hệ con cháu truyền lại cho nhau. Nếu Gs Bích ghét chữ HẬN có lẽ vì đã bị CSVN nhồi sọ cho mà thôi hoặc là muốn chiều theo ý của CSVN.
 
Không những chữ HẬN tự nó không có gì đáng ghét, mà nó còn làm nền tảng sức mạnh để con người tăng thêm ý chí đi tới mục đích cuối cùng. Câu nói tiếng Pháp : « Il hait le mensonge : Hắn ghé nói dối «  cho thấy rằng ý chí nói sự thật cần phải có lòng ghét cay ghét đắng việc nói dối làm sức mạnh để con người có can đảm nói sự thật. Việc hận thù đối với nói dối là nền tẳng tăng cường cho ý chí nói sự thật. Nếu Gs.Bích muốn quật cường chống Cộng, thì phải cần sự OÁN HẬN trong lòng của mọi người đối với những tội ác của Cộng sản, thì lúc đó ý chí chống Cộng mới tăng sức mạnh đi tới cùng.
 
Ngay trong Tôn Giáo, việc oán hận đối với tội lỗi cũng là điều cần thiết để người ta tăng ý chí tránh tội lỗi. Nếu Gs.Bich là người Công Giáo và khi xưng tôi, phải có lòng oán ghét tội lỗi thì mới là thành thực. Còn xưng tội xong, không coi tội lỗi là thù, mà còn coi là bạn, thì sẽ tái phạm rất dễ dàng.
 
HẬN ai ?
 
Có thể là hận chính mình vì mình đã làm những điều ác trong quá khứ mà bây giời mình phải thù oán những điều ác do mình làm ra để lấy sức mạnh và can đảm cho ý chí quyết tâm làm điều thiện.
 
Có thể là hận những người đã gây tội ác cho mình và cho những người chung quanh. Từ cái lòng hận của mình, còn phải phổ biến sự oán hận ấy cho những người chung quanh để mọi người cùng một ý chí bài trừ thủ phạm mang tội ác đến cho mọi người.
 
Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa đã đã đặt mối oán thù giữa người Nữ và con rắn. Bà Eva đã nghe lời con rắn để Nhân loại phạm tội bất trung. Con rắn tượng trưng cho quỷ làm điều ác. Người Nữ là cội nguồn Nhân loại. Như vậy Nhân loại phải mang trong lòng mối HẬN đối với quỷ (con rắn) là tội lỗi. Cái mối HẬN này là cần thiết để Nhân loại có sức mạnh mang ý chí xua đuổi trước tiên những điều ác để sau đó thực hiện ý chí làm điều lành.
 
NGÀY QUỐC HẬN 30/4
 
Ngày Quốc Hận 30/4 là ngày của TÂM HỒN không phải chỉ riêng cho những Người Việt buộc lòng phải bỏ nước ra đi để tỵ nạn nơi xứ người, mà còn là ngày của TÂM HỒN của cả DÂN TỘC VIỆT NAM đã và đang phải cúi đầu chịu đựng những hậu quả tàn ác của Chế độ Cộng sản do Hồ Chí Minh và đảng CSVN dùng bạo lực áp đặt lên Lãnh thổ Việt Nam. Ngày 30/4 chi là một ngày tượng trưng cho muôn ngày thù oán Cộng sản đã trải qua bao chục năm trường từ khi ác tặc Hồ Chí Minh phục vụ cho Cộng sản quốc tế mang Chế độ Cộng sản ngoại lại về bắt Dân Tộc phải chịu đựng.
 
*          Cái ngày Hồ Chí Minh áp đặt chủ thuyết Cộng sản ngoại lai lên Miền Bắc là ngày QUỐC HẬN
 
*          Cái ngày bắt đầu Cải Cách Điền Địa giết bao trăm ngàn người là ngày QUỐC HẬN.
 
*          Cái ngày CSVN âm mưu với Pháp chia đôi đất nước Việt Nam năm 1954 là ngày QUỐC HẬN.
 
*          Ngày Tết Mậu Thân giết bao ngàn người ở Huế là ngày QUỐC HÂN
 
*          Ngày xua quân Miền Bắc vào Miền Nam, lấy chiêu bài Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, đặt mìn phá cầu cống, bỏ lựu đạn nổ giết những trẻ em ở trường học, ở chợ búa làm chết dân lành… là ngày QUỐC HẬN
 
*          Ngày Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ký dâng Biển, Đảo cho Tầu là ngày QUỐC HẬN.
 
*          Ngày Quốc Hội Hoa kỳ chấm dứt viện trợ cho Việt Nam Cộng Hòa để làm mồi cho ngày 30/4 là ngày QUỐC HẬN
 
*          Ngày 30/4, Cộng sản Miền Bắc chiếm trọn Miền Nam là ngày QUỐC HẬN. Ngày này trượng trưng cho tất cả những ngày trên đây, không phải chỉ riêng cho những người buộc phải bỏ nước ra đi, chết chìm trên biển cả, hay chết đói lả người trong rừng núi, mà còn chung cho cả DÂN TỘC VIỆT NAM.
           
DÂN TỘC VIỆT NAM phải mang TÂM HỒN OÁN HẬN những tội ác CSVN để làm NỀN TẢNG cho ý chí quyết đi tới cùng việc loại trừ cái Cơ chế Cộng sản ngoại lai nhằm giải thoát DÂN TỘC.
 
Tại sao không chọn ngày Quốc Hội Mỹ quyết định
ngưng viện trợ để làm NGÀY NAM VN hay ngày VNCH ?
 
Trở lại những câu trả lời lòng vòng « LẠC ĐỀ «  của Thầy Bích. Thầy cứ than là khó khăn không biết chọn ngày nào cho cái Oâng Mỹ nào đó. Việc Oâng Mỹ, với góp ý của Thầy Bích, chọn ngày 30/4 QUỐC HẬN là một xúc phạm đến TÂM HỒN của cả DÂN TỘC VIỆT NAM đang oán hận những tội ác của CSVN từ Hồ Chí Minh cho đến nay. Mối hận này làm NỀN TẢNG cho DÂN TỘC cùng đứng lên quyết loại trừ tội ác. Chính Tôn Giáo cũng khuyên phải oán hận những điều ác để mới thành tâm thực hiện điều lành.
 
Thầy Bích nói rằng Ong Mỹ bí lối không biết chọn ngày nào, nên đành phải chọn ngày 30/4 xúc phạm cả TÂM HỒN của một DÂN TỘC.
 
Tôi xin chỉ cho Thầy Bích và Ong Mỹ một ngày rất tượng trưng để mà chọn. Đó là chọn ngày mà QUỐC HỘI MỸ QUYẾT ĐỊNH CẮT VIỆN TRỢ CHO VNCH làm ngày Nam Việt Nam hay ngày VNCH. Cái ngày này không những không xúc phạm đến TÂM HỒN HẬN của Dân Tộc Việt Nam, mà còn tăng cuờng cho MỐI HẬN mà Dân Tộc đang mang trong TÂM HỒN vậy.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 17.04.2013
 
 
Năm 2005:
ĐẢNG VIỆT TÂN MUỐN THAY QUỐC HẬN
THÀNH NGÀY GIẢI PHÓNG (TỰ DO) NHƯ CSVN ĂN MỪNG.
 
VIỆT TÂN MUỐN THAY QUỐC HẬN 30.04
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.04.2005
 
Tôi không quan tâm cho lắm đến Cộng đồng Hải ngoại sống thế nào, có sung sướng hay không. Điều quan tâm của tôi là Đồng bào tại Quê Hương. Tôi tái nhập đấu tranh không phải là cho Cộng đồng Hải ngoại, mà là cho Đồng bào Quốc nội. Tôi chỉ đề cập đến Cộng đồng Hải ngoại khi mà tôi thấy việc làm của Cộng đồng hay một thành phần  có phương hại đến Đồngh bào ở Quốc nội. 
 
Trong 5 năm tái nhập đấu tranh, tôi không động chạm đến Cộng đồng Hải ngoại. Chỉ trong vòng thời gian gần đây, tôi thấy Chính Phủ Việt Nam Tự Do ra đời và Tướng KHÁNH tự coi mình là Quốc trưởng, rồi thấy một số việc Việt Tân làm mà không sáng tỏ, tôi nhập cuộc về hai việc này vì tôi thấy những ảnh hưởng có thể có lợi cho chế độ hiện hành và có thể phương hại đến Đồng bào Quốc nội.
 
Tôi đặt ra công khai những câu hỏi liên hệ đến việc làm hiện nay của Việt Tân và chính tôi xin trả lời trước để mọi  người thấy rõ lập trường của tôi. Trả lời một mình trước rồi, và tôi thách thức Lãnh đạo Việt Tân trả lới cho nhưng câu hỏi ấy. Đối với Cộng đồng, Việt Tân và Ban Cố Vấn cho "DIỄN HÀNH TỰ DO" tại Washington mà Việt Tân đưa ra buộc phải trả lời rõ rệt cho đồng bào biết về những câu hỏi này. Những câu hỏi và trả lời của tôi như sau: 
   
a)      Tại sao Việt Tân xử dụng ngày 30.04 mà bỏ hai chữ QUỐC HẬN ?  
 
Trả lời của tôi: 
Tôi cho rằng Việt Tân chủ trương xóa bỏ hai chữ QUỐC HẬN. Việc làm này như theo chủ trương của Cộng sản là làm tiêu tán dần đi khỏi khối người Việt tỵ nạn cái ý chí quyết tâm chống lại thể chế độc tài của Đảng Cộng sản VN. 
   
b)      Việc bỏ hai chữ QUỐC HẬN có phải là để chiều lòng Đảng Cộng sản Việt Nam hay không ?  
 
Trả lời của tôi:  
Ngày 30 tháng Tư đã là truyền thống dành cho hai chữ QUỐC HẬN. Việt Tân đã xử dụng hai chữ TỰ DO thay thế vào. Hai chữ này lại có thể theo nghĩa của hai chữ GIẢI PHÓNG. Như vậy có hai ý nghĩa chiều lòng Cộng sản: (1) bỏ được hai chữ QUỐC HẬN mà Cộng sản không muốn; (2) thay vào đó hai chữ TỰ DO giống nghĩa GIẢI PHÓNG mà Cộng sản áp đặt lên Dân chúng quốc nội và nay lên khối người Việt Hải ngoại.
   
c)       Nếu Việt Tân chiều lòng Đảng Cộng sản VN, thì ngầm ý của Việt Tân là để đạt được điều gì ?  
 
Trả lời của tôi: 
Ngầm ý là để Đảng Cộng sản VN chấp nhận Việt Tân về chia ít chức vi. Cộng sản sử dụng việc chia chút chức vị này như là cho Dân chủ để đánh lừa Dân và Quốc tế. 
   
d)      Ý nghĩa Diễn Hành Tự Do (Freedom March) trước Quốc Hội Hoa kỳ có phải là để Chính giới Mỹ lưu ý đến Việt Tân mà giới thiệu với Cộng sản VN hay không ?  
 
Trả lời của tôi: 
Việc Diễn Hành Tự Do này là muốn quảng cáo Việt Tân với Chính giới Mỹ để cầu mong ngoại bang giới thiệu mình về Việt Nam giữ ít chức vị tượng trưng cho Dân chủ trong một thể chế dàn xếp giữa Đảng Cộng sản Việt Nam với ngoại bang. Thể chế ấy lại được áp đặt trên đầu Dân chúng.  
   
e)       Việc kêu gọi đồng bào tỵ nạn đi Diễn Hành Tự Do ngày 30.04 có ngầm tính toán Mượn Đầu Heo Nấu Cháo của Việt Tân hay không ?  
 
Trả lời của tôi:  
Việt Tân tính toán Mượn Đầu Heo Nấu Cháo. Việt Tân biết rằng nếu tổ chức Diễn Hành Tự Do ở một ngày khác, thì đồng bào không đi hoặc đi rất ít. Họ cũng biết rằng đồng bào sẽ đi đông trong ngày 30 Tháng Tư vì đây là ngày QUỐC HẬN. Khi đống bào đi đông vì Quốc Hận, Việt Tân mươn ngày đó và thay thế vào đấy hai chữ TỰ DO. Đây còn coi là việc làm lừa bịp, tráo trở đồng bào nữa. 
  
f)       Những người phản đối Việt Tân về những hành động trên đây có phải là những người gây chia rẽ Cộng đồng Việt Nam hay chính Việt Tân là nguồn gây chia rẽ Cộng đồng? 
 
Trả lời của tôi:
Mỗi lần một Đảng Chính trị xen vào những sinh hoạt của Cộng đồng là mỗi lần dễ xẩy ra những lộn xộn gây chia rẽ. Tổ chức ngày  QUỐC HẬN là sinh hoạt thuộc Cộng đồng chứ không thuộc riêng cho một đảng phái chính trị. Cái lý do gây chia rẽ là:(i) Làm việc chung, nhưng đảng muốn tính toán cho việc riêng của đảng; (ii) Nếu đảng chính trị này xen vào và tính toán lợi riêng, thì đảng chính trị khác cũng muốn chen vô để tính toán lợi riêng cho đảng mình; (iii) Vì ngầm tính toán lợi riêng của đảng, những đảng này chọi nhau, thì Cộng đồng lộn xôn và chia rẽ. Việt Tân là một đảng chính trị muốn mượn đầu heo nấu cháo trong ngày QUỐC HẬN, vì vậy là nguồn gây chia rẽ cho Cộng đồng. Việc phản đối Việt Tân không những không phải là việc gây chia rẽ mà còn là công việc phải làm để gạt ra ngoài Cộng đồng cái nguồn gây chia rẽ vậy.
   
Cộng đồng Người Việt tỵ nạn đã lên tiếng phản đối về chủ ý mập mờ đánh lận con đen của Việt Tân nhằm xóa bỏ ngày Quốc Hận 30.04 để nâng bị CSVN. Trước những phản đối này, Việt Tân vẫn yên tiếng như cố đấm ăn xôi. Cuộc Phỏng Vấn Truyền Hình Lãnh đạo Việt Tân tại Hoa Thịnh Đốn càng làm cho sự phẫn nộ của Cộng đồng đối với Việt Tân tăng lên hơn nữa. 
 
Tôi theo nguyên tắc Phòng Bệnh Hơn Chữa Bệnh, nhân danh việc tránh cho Dân chúng Quốc nội bị áp bức từ khổ đau này sang khổ đau khác, mỗi lần sau những dối trá lừa đảo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đối với Đảng Cộng sản và đám chính khứa nâng bi, Dân tộc Việt Nam đã phải nhiều lần nói hai chữ KHÔNG NGỜ đau đớn rồi, sau mỗi lần Cộng sản bịp bợm: năm 1954, Mậu Thân 1968, năm 1975. Hai chữ KHÔNG NGỜ ấy đòi chúng ta không được phiêu lưu nữa. Những bậc Trưởng Thượng đã phải 3 lần nói hai tiếng KHÔNG NGỜ. Tôi tha thiết xin các bậc Trưởng Thượng ấy đừng nằm trên giường bệnh trước khi chết phải thoát ra hai tiếng KHÔNG NGỜ nữa. 
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.04.2005
 
 
 ĐÔI LỜI KẾT LUẬN
 
Không phải chúng ta chỉ nguyên bảo vệ NGÀY QUỐC HẬN 30/4, mà điều quan trọng hơn nữa là phải dứt bỏ hẳn Cơ chế CSVN để Quê Hương có cơ hội thăng tiến Xã Hội và phát triển Kinh tế. Chính vì vậy mà chúng ta không thể chấp nhận một Giải pháp giả tạo Hòa Giải Hòa Hợp nhằm kéo dài Cơ chế CSVN. Chúng ta phải lột trần ra đám bưng bô CSVN đang âm mưu xóa NGÀY QUỐC HẬN 30/4 để tiến tới Giải pháp Hòa Giải Hòa Hợp giả tạo mà chúng đang cầu mong Hoa kỳ áp đặt lên đầu Dân Tộc Việt Nam.  
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 10.03.2015
 ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Gửi lên: Lê-Thụy-Chi
Ngày 13/3/2015



                                   Hội Sử-Học Việt-Nam Tuyên Cáo 40 Năm Quốc Hận 30/04/1975 - 30/04/2015

Hội sử-học Việt-Nam
Vietnamese historical association
email: hoisuhocvietnam@gmail.com 

Bản lên tiếng thứ 81_Hội sử-học Việt-Nam tuyên cáo 40 năm quốc hận 30-04-1975_30-04-2015

http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-235_4-6105_15-2/

Dòng lịch sử hơn 5000 ngàn năm của dân tộc bách Việt là cả một quá trình chiến đấu phi thường của ông bà, tổ tiên chúng ta chống giặc Tàu phương Bắc xâm lược;

Từ những thời cực thịnh của dân tộc Việt đã xuất hiện những bậc thánh quân kiệt xuất như đức Đinh tiên hoàng đế đến Lê-đại-Hành hoàng đế, đức Phật hoàng Trần-nhân-Tông, rồi đến đức Quang Trung Đại Đế, trang sử Việt đã ghi đậm những nét hào hùng lẫm liệt đánh tan đoàn quân xâm lược phương Bắc dù chúng có hùng mạnh đến như thế nào;

Gần giữa thế kỷ 20, đức vua Bảo Đại ra Tuyên cáo Việt-Nam độc lập vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 khai sanh nước Việt-Nam độc-lập tự-cường thoát hẳn vòng nô lệ của chế độ thực dân Pháp sau 70 năm. Chính phủ Trần-trọng-Kim đã cố gắng từ ngày 8 tháng 5 đến ngày 6 tháng 8 năm 1945, hết lòng xây dựng một chính phủ tự do thực sự bằng những đạo luật được ghi nhận là rất phóng khoáng và tiến bộ vào thời điểm đó và những hành động giúp nước rất tích cực;

lịch
                            sử việt nam, lich su viet nam, biểu tình ủng
                            hộ chính phủ trần trọng kim tháng 8 năm 1945
                            ở hà nội
Giữa lúc chính phủ quốc gia Việt-Nam đang trong giai đoạn khó khăn, những nỗ lực này đã bị cục tình báo Hoa Nam của Trung cộng qua tay sai bản xứ là thiếu tá Hồ Quang, tức hồ chí minh và đảng cộng sản Việt-Nam (tiền thân là Việt minh, đảng lao động VN) phá hoại, cướp chính quyền và cướp công kháng chiến chống Pháp của toàn dân. Hơn thế nữa, Hồ chí minh, đảng cộng sản Tàu và đảng cộng sản Việt-Nam tuyên chiến đánh dân tộc Việt-Nam kể từ ngày 02 tháng 9 năm 1945, đồng thời đẩy dân tộc Việt vào cuộc chiến tranh gọi là «chống Pháp». Thực chất chỉ là cuộc chiến làm tiêu hao nhân vật lực của chúng ta để dễ bề cướp nước VN.

Tổng thống Ngô-đình-Diệm, cố vấn Ngô-đình-Nhu trong hoàn cảnh ngặt nghèo, hiểm nguy của đất nước vào những năm đầu của thập niên 50, đã can đảm tham gia chính sự và thiết lập nên chính thể đệ nhất Việt-Nam Cộng-Hòa đồng thời thành lập (cải danh từ quân đội quốc gia Việt-Nam) Quân Lực Việt-Nam Cộng-Hòa làm mũi lao bén nhọn chống đỡ ngoại xâm cho dân tộc.

Ngày 26-10-1955 là quốc khánh Việt-Nam Cộng-Hòa đồng thời là ngày quân lực. Cũng chính ngày này Quân Lực Việt-Nam Cộng-Hòa chính thức nhận lãnh trách nhiệm bảo quốc an dân chống giặc ngoại xâm;

Một lần nữa, cục tình báo Hoa Nam thọc sâu bàn tay vấy máu của họ vào chính trường miền Nam, phát động cái gọi là «phong trào tranh đấu đòi bình đẳng cho Phật giáo« qua tay sai bản xứ là Thích trí quang. Họ Mao đã ra lệnh dùng mọi biện pháp khủng bố, thực hiện kế hoạch “Nam suy, Bắc thịnh”, xoáy vào nhược điểm tự do tôn giáo để phá vỡ uy tín của chế độ cộng hòa non trẻ này. Và họ đã thành công. Hiện nay guồng máy của đảng CSVN coi như đã bị tình báo Hoa Nam xâm nhập và điều khiển -ngưng trích- Mao đặt vấn đề người kế nhiệm họ Hồ , Huỳnh-Tâm;

Trong cuộc khuấy động vừa nêu không thể nào không đề cập đến vai trò của Hoa Kỳ vì muốn VNCH phải đi vào quỹ đạo chống cộng của họ. 

Hai nhà ái quốc Ngô-đình-Diệm và Ngô-đình-Nhu cũng như hải quân đại tá Hồ-tấn-Quyền, đại tá Lê-quang-Tung, thiếu tá Lê-quang-Triệu, giám đốc Phan-quang-Đông, cố vấn Ngô-đình-Cẩn lần lượt bị giết chết vì tấm lòng chung thủy, tận tụy với nước non của họ;

Sự hy sinh của các bậc danh nhân, anh-hùng nêu trên xứng đáng được vinh danh trong thanh sử Việt;

Sau cuộc bạo loạn cướp quyền 01-11-1963, miền Nam Việt-Nam rơi vào tình thế vô cùng hỗn độn theo phương châm xâm lược do mao trạch đông đưa ra là «Nam suy, Bắc thịnh» -ngưng trích- Mao đặt vấn đề người kế nhiệm họ Hồ , Huỳnh-Tâm;

Năm 1965 Quân lực Việt-Nam cộng-Hòa đứng ra lãnh trách nhiệm chống cộng và làm tiền đồn cho thế giới tự do cũng như tiếp tục nhiệm vụ chống ngoại xâm;

Năm 1967 chính thể đệ nhị Việt-Nam Cộng-Hòa ra đời tiếp tục sự nghiệp chống cộng, chống ngoại xâm của hai nhà ái quốc Ngô-đình-Diệm và Ngô-đình-Nhu;

Ngày 27-01-1973 hiệp định hòa bình được ký ở thủ đô Paris nước Pháp. Hiệp định này không nhằm lập lại hòa bình thực sự cho Việt-Nam Cộng-Hòa, nó chỉ là văn bản mở đường cho Trung cộng, Việt cộng tấn chiếm VNCH một cách công khai hơn, nhanh chóng hơn;

Ngày 19-01-1974 giặc biển trung cộng tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt-Nam Cộng-Hòa. Hải quân thiếu tá Nguỵ-văn-Thà, hải quân đại úy Nguyễn-thành-Trí hy sinh cùng với 73 chiến sĩ khác trong lúc cương quyết chiến đấu để bảo vệ phần hải đảo thân yêu của đất nước;

Vì tình hình chính trị quốc tế phức tạp, cũng như Hoa Kỳ thay đổi chiến lược chống cộng, đồng thời muốn xâm nhập thị trường trong nước Tàu nên chiến tranh VN được chấm dứt bằng mọi giá và Quân lực Việt-Nam Cộng-Hòa phải bị hy sinh và tạm thời gác súng vào ngày 30-04-1975; kể từ ngày này người dân Việt-Nam ở trong cũng như ngoài nước gọi là ngày quốc hận, quốc tang để ghi nhớ tới mối hận mất nước Việt về tay giặc Tàu xâm lược, tưởng-niệm anh-hùng tử-sĩ Việt-Nam Cộng-Hòa tuẫn-quốc;

Cuộc chiến giữa hai miền Nam và Bắc Việt-Nam từ những năm 1946 đến 1975 và từ 1975 đến 2015 là cuộc chiến chống giặc ngoại xâm (giặc Tàu) phương Bắc. Cuộc chiến này chưa bao giờ là một cuộc nội chiến Nam Bắc hay tương tàn cho dù là lý thuyết hay thực tế. «Trung cộng cho biết tổng cộng 32 triệu binh sĩ tham chiến» -ngưng trích- Giặc hán đốt phá nhà Nam (1), Huỳnh Tâm. 32 triệu tên lính Tàu hiện diện trên lãnh thổ Việt-Nam (lính trung cộng và việt cộng trang bị, quân phục như nhau) phối hợp cùng với đảng cộng sản Việt-Nam cướp nước Việt. Trong khi đó,  Hoa Kỳ và đồng minh vào lúc đông nhất chưa tới 600 ngàn binh sĩ. Quân lực VNCH cũng chỉ có khoảng 1 triệu quân nhân dưới cờ;

Đệ nhị Việt-Nam Cộng-Hòa sụp đỗ đã có những vị tướng lãnh tuẫn-quốc cùng với nước non như chư vị thiên tài quân sự Nguyễn-văn-Hiếu, chư vị thần tướng Nguyễn-khoa-Nam, Lê-văn-Hưng, Phạm-văn-Phú, Lê-nguyên-Vỹ, Trần-văn-Hai, Hồ-ngọc-Cẩn, Nguyễn-hữu-Thông, Nguyễn-xuân-Phúc, Đỗ-hữu-Tùng v.v...

Danh xưng, thần tích của họ xứng đáng lưu truyền vào thiên niên sử Việt.

Cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm trung cộng vẫn còn đang tiếp diễn bằng nhiều hình thức khác nhau liên tục từ 40 năm nay chưa hề chấm dứt. Thành tích nổi bật nhất của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản là tiếp tục giương cao lá quốc kỳ Việt-Nam Cộng-Hòa nền vàng ba sọc đỏ trong tất cả các cuộc sinh hoạt của cộng đồng; song song cộng đồng luôn chứng tỏ quyết tâm duy trì chính nghĩa quốc gia đánh bật sự tuyên truyền, xuyên tạc lịch sử Việt-Nam của bạo quyền Việt cộng và các tổ chức, cá nhân có lập trường thân cộng. 

40 năm qua, cho dù cộng đồng người Việt hải ngoại đã đạt được nhiều thành tích đáng kể về tất cả các mặt; cũng như các tổ chức, cá nhân người Việt trong nước muốn được tự do, không bị giặc Tàu cai trị đã có rất nhiều nỗ lực chiến đấu đáng ca ngợi, nhưng trên tổng thể của cuộc chiến chống giặc Tàu xâm lược vẫn còn rất nhiều giới hạn do ba yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa chưa có dịp hội tụ cùng một lúc.

Từ những nhận định trên, nhân dịp tưởng-niệm 40 năm quốc hận, quốc tang, hội sử-học Việt-Nam long trọng tuyên cáo:

Điều 1/ Ngày 30-04-1975 là ngày quốc hận quốc tang của dân tộc Việt-Nam đánh dấu sự mất nước, mất mát lớn lao của toàn dân tộc Việt về tay giặc Tàu phương Bắc. Ngày 30-04 là ngày quốc hận, cho dù 1.000 năm, 10.000 năm nữa, vĩnh viễn không thể nào thay đổi danh xưng và vẫn còn mang trọn vẹn ý nghĩa tưởng-niệm thiêng liêng;

Điều 2/ Quốc hận 30-04 là ngày tưởng-niệm thiêng liêng của dân tộc, không một cá nhân, tổ chức nào, kể cả những chính phủ tự do dân chủ Việt-Nam thời sau khi cộng sản VN sụp đỗ có quyền thay đổi danh xưng và ý nghĩa;

Điều 3/ Những cá nhân, tổ chức nào có ý đồ muốn thay đổi danh xưng, ý nghĩa ngày quốc hận 30-04, những thành phần đó đều đi ngược lại quyền lợi của dân tộc cần phải bị tẩy chay ra khỏi cộng đồng dân tộc;

Điều 4/ Trong dịp quốc hận 30-04-2015, đã có những cá nhân, tổ chức đi ngược lại quyền lợi, dẫm đạp lên sự đau thương thống khổ của dân tộc khi cùng nhau (kẻ trước, người sau) hô hào ủng hộ dự luật S219 «hành trình đến tự do«; 

Điều 5/ Dự luật S219 «hành trình đến tự do« do Tns Ngô-thanh-Hải biên soạn không do lòng tốt, cũng chẳng phải tình cờ. Nó được biên soạn chỉ sau phiên họp giữa TNS Hải với thứ trưởng ngoại giao Việt cộng Nguyễn-thanh-Sơn vào ngày 12 tháng 03 năm 2014 tại Ottawa, Gia-nã-Đại;

Điều 6/ Bản tin đài BBC ngày 06-02-2015 đăng trả lời của TNS Ngô-thanh-Hải về dự luật S219 trích đoạn như sau: "Quan điểm của tôi là dự luật không đụng gì tới Việt Nam hết, dự luật không đụng gì tới các quan hệ thương mại," -ngưng trích-. Có nghĩa là dự luật S219 hoàn toàn là sự dối gạt đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở Gia-nã-Đại nói riêng và khắp nơi trên thế giới nói chung;

Điều 7/ Dự luật S219 «hành trình đến tự do« được soạn thảo và phổ biến chỉ với mục đích duy nhất là xóa ngày quốc hận 30-04. Hành động xóa ngày quốc hận là sự đầu hàng, hòa giải hòa hợp với bạo quyền Việt cộng đồng nghĩa tiếp tay với Việt cộng đưa đất nước vào vòng nô lệ giặc Tàu năm 2020;

Điều 8/ Kêu gọi tẩy chay, bất hợp tác với Thượng nghị sĩ Ngô-thanh-Hải (Gia nã Đại) kiêm chủ tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam cũng như dược sĩ Nguyễn-quốc-Nam phó chủ tịch LMDCVN (Pháp quốc); Linh mục Phan-văn-Lợi, ban điều hành lâm thời khối 8406; Tiến sĩ Nguyễn-đình-Thắng, giám đốc tổ chức cứu nguy người vượt biển (BPSOS); ca sĩ Nguyệt-Ánh chủ trương mở cuộc ca nhạc tại Âu châu với tiêu đề “ We March for Freedom“ nhưng lại núp sau bình phong đấu tranh cho nhân quyền Việt-Nam. Lý do tẩy chay, vì những người vừa nêu đã chủ trương, hỗ trợ dự luật S219, 30-04;

Điều 9/ Kêu gọi mọi người Việt-Nam, đặc biệt là giới trẻ hãy tưởng nhớ tới ngày quốc hận 30-04 là ngày mất nước Việt-Nam về tay giặc Tàu; Đồng thời hãy bảo vệ sự thiêng liêng tưởng-niệm tương-tự như thờ cúng gia tiên;

Điều 10/ Kêu gọi mọi người Việt-Nam, đặc biệt là giới trẻ hãy chiến đấu bằng mọi hình thức để cứu dân cứu nước ra khỏi sự nô lệ giặc Tàu. Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990 cho thấy Việt-Nam đang mất vào tay trung cộng một cách yên lặng và sẽ bị Hán hóa trước năm 2020 -ngưng trích- Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990, Huỳnh-Tâm; 

Điều 11/ Thủ đoạn thống trị Việt-Nam của Trung cộng hiện nay rất tinh vi và độc ác. Muốn cứu lấy đất nước ra khỏi hiểm họa diệt vong, người Việt-Nam chỉ có một phương pháp đấu tranh duy nhất là đối đầu không khoan nhượng bằng nhiều hình thức với bạo quyền Việt cộng và quân Tàu cộng. Không có một giải pháp trung gian nào khả thi cả, dự luật S219 «hành trình đến tự do« là một thí dụ điển hình;

Điều 12/ Ngày quốc hận 30-04 là ngày quốc hận! Thế giới, vũ trụ có thể tan biến theo luật vô thường, song ý niệm thiêng liêng này vĩnh viễn không thay đổi.

Liên Âu, ngày 11-02-2015, tưởng-niệm 40 năm quốc hận 30-04-1975_30-04-2015

Trúc-Lâm Nguyễn-việt phúc-Lộc, tổng thư ký hội sử-học Việt-Nam

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gưỉ lên: Lê-Thụy-Chi
Ngày 13/3/2015



 
The Journey to Freedom Day: July 27
 
Bà Dân Biểu Elizabeth May của Canada
Đề Nghị Thay Thế Ngày 30 Tháng Tư Bằng Ngày 27 tháng Bẩy 
 
Dư Luật Bill-219 của TNS Ngô Thanh Hải đề nghị quốc hội Canada ra luật công nhận ngày 30 tháng tư là «The Journey To Freedom Day» gây ra nhiều tranh cãi trong cộng đồng người Canada gốc Việt.

Người  ta  không tranh cãi  về  những ý tốt  như nhớ ơn Canada, Tưởng niệm những người vì đi tìm tự do phải bỏ mạng trên biển Đông...
 
Là một trong những người đầu tiên không đồng ý với Bill-219, tôi đã viết tâm thơ phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn Điện Tử. Điều mà chúng tôi không đồng ý là việc chọn ngày 30 tháng Tư.

Chúng tôi đã gửi thơ phản đối tới toàn thể các dân biểu Quốc Hội Canada về dư luật này. Trong thư trả lời mới nhất đề ngày 25 tháng 2, 2015, Dân Biểu Elizabeth May, leader of the  Green Party  of Canada,  bà  viết  cho chúng tôi  về  ngày 30 tháng tư  :
" ...not  all members of the Vietnammese-Canadian community commemorate April 30,  Given the diversity  of  views  within  the Vietnemese-Canadian  community,  it  may  not  be appropriate as a day of celebration".
 
Và bà hứa sẽ cố gắng tu chính dư luật này:  
"... As such. I will seek to amend the bill to commemorate July 27 as journey to freedom day, so as to actnowledge the diversity of opinion regarding the historical significance of April 30 for those impacted. July 27,1979 marks the day when the first Canadian Forces plane arrived in Toronto under Operation Magnet II, bringing Vietnamese refugees to Canada".
 
Trong tất cả những bài viết về Bill S-219, theo thiển ý, đây là một bài viết vô tư và công bằng, đầy đủ ý nghĩa nhất. Người Canadien gốc Việt không hề chia rẽ. Họ chỉ có những ý nghĩ khác nhau và họ đã công khai  nói  lên  ý  kiến  của  mình.
  
Nếu  chọn ngày 27 tháng 7  là  ngày Journey to Freedom day, như lời đề nghị của bà Elisabeth May, thì quá tốt đẹp và hữu lý, vì những người tỵ nạn được Canada đón nhận là kể từ năm 1979 (Operation Magnet II) chứ không phải là ngày 30 tháng tư, với ý nghĩa lịch sử của nó là ngày mất nước, ngày «quốc hận» cho người Việt Tỵ Nạn.
 
Việc tu chính Bill-219 này tùy thuộc Đảng Bảo Thủ, là đảng đa số đang cầm quyền tại Canada với ông Thủ Tướng Stephen Harper, người đã « bổ nhiệm» ông TNS Ngô Thanh Hải, tác giả Dự Luật.
 
Nếu đảng đa số giữ vững lập trường chọn ngày 30 tháng tư, thì Dự Luật sẽ trở thành luật một cách chắc chắn. Nhưng dù Đạo Luật này có thể được chấp thuận trên Pháp Lý, thì sự việc này cũng chẳng thay đổi gì cảm nghĩ của các người tỵ nạn chính trị như chúng tôi, ra đi để mong sẽ có một ngày trở về Việt Nam, với Tự Do cho toàn thể dân tộc 90 triệu người,  chứ không phải là tìm Tự Do cho cá nhân hay gia đình nhỏ bé của mình, là điều mà chúng tôi có được rồi.
 
Xin cảm ơn bà Elizabeth May đã lắng nghe những ý kiến của những người Vietnemese-canadian như chúng tôi và nếu đề nghị tu chính của bà không được chấp nhận bởi đảng đa số, thì lòng cảm phục của chúng tôi đối với bà vẫn không thay đổi.
Trân trọng.
Trần Mộng Lâm

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Kính thưa các anh chị,
 
Xin chuyển tới các anh chị lá thư thứ ba tôi nhận được từ bà dân biểu Elizabeth May, chủ tịch Đảng Xanh của Canada. 
 
Xin mời các anh chị hãy đọc cho kỹ và nếu như tôi hiểu không sai thì qua lá thư này bà E. May đã ghi nhận quan điểm của cả hai phe Chống và Ủng hộ Dự luật S-219 (do TNS Canada Ngô Thanh Hải đỡ đầu), và để dung hoà đôi bên trong đó có cả vấn đề duy trì tính trung lập của Canada và không làm tổn hại tới mối bang giao VNCS - Canada nên bà dân biểu sẽ đề nghị chọn ngày 27/7 là Ngày Hành trình cho Tự do thay vì ngày 30/4. 

Bà giải thích ngày 27/7/79 là ngày chiếc máy bay đầu tiên của Không lực
Hoàng gia Canada đã đưa những người Việt tỵ nạn đầu tiên tới Toronto, Canada trong chiến dịch Magnet II.
 
Nếu tôi có hiểu sai, xin quý vị giỏi Anh ngữ sửa lại dùm tôi. Xin đa tạ.
 
Và lần nữa, tôi xin xác định việc tôi làm là hoàn toàn có tích cách cá nhân. Tôi không hề có tham vọng hoặc có ý muốn "đại diện tập thể" nào cả.
 
Tùy vị nào muốn góp ý với bà dân biểu E. May thì xin mời.
Trân trọng
Bảo Tuấn 
 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

From: Elizabeth May, MP <admin@elizabethmaymp.ca> 
Date: 2015-02-25 13:50 GMT+01:00 
Subject: Update on Bill S-219 
To: bt.pcm909@gmail.com 


Elizabeth
                                                          May, O.C.,
                                                          M.P.
 
I want to follow up on an email response sent to you regarding Bill S-219, the Journey to Freedom Day Act.
 
After careful consideration, I remain supportive of establishing a day recognize Vietnamese immigration to Canada. However, I will seek to amend the bill in a way that responds to the concerns of Vietnamese-Canadians regarding the date proposed by the bill.
 
The invaluable contributions of Vietnamese-Canadians to our society should be celebrated. At the same time, not all members of the Vietnamese-Canadian community commemorate April 30. Given the diversity of views within the Vietnamese-Canadian community, it may not be appropriate as a day of celebration.
 
Bill S-219 also singles out North Vietnams actions in the fall of Saigon in 1975. A more even-handed approach would recognize the exodus of boat people to Canada while maintaining political neutrality and good diplomatic relations with Vietnam.
 
I have appreciated hearing from hundreds of members of the Vietnamese-Canadian community on both sides of this issue. I am grateful for the feedback and I strive to balance these concerns.
 
As such, I will seek to amend the bill to commemorate July 27 as Journey to Freedom Day, so as to acknowledge the diversity of opinion regarding the historical significance of April 30 for those impacted.
 
July 27, 1979 marks the day when the first Canadian Forces plane arrived in Toronto under Operation Magnet II, bringing Vietnamese refugees to Canada.
 
Thank you very much for sharing your concerns with me.
Sincerely,

Elizabeth May, M.P., O.C.
Member of Parliament for Saanich-Gulf Islands
Leader of the Green Party
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
 
 
 
GIA ĐÌNH BÁC TÁM HẢI NGOẠI
 
LGT (huunguyen@saigontimes.org): Theo gương nhà văn Hải Bằng, năm 2007, Saigon Times Úc Châu đã mở mục Gia Đình Bác Tám, ghi lại tâm sự của một gia đình người Việt tỵ nạn luôn luôn quan tâm đến cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa quốc gia. Sau đây là những suy nghĩ của G-8 về Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải và Dự Luật S-219, nhằm trả lời 5 câu hỏi:
1. Làm sao để TNS Ngô Thanh Hải xứng đáng là một người Việt quốc gia chân chính trong trái tim của người Việt yêu nước?
2. Tại sao khi đệ trình Quốc Hội Canada lần đầu tiên (First Reading) vào ngày 10.4.2014, Dự Luật S-219 ghi rõ kỷ niệm 30.4 hàng năm là ngày "Black April Day", nhưng đến ngày 4.12.2014 (Third Reading), lại đổi thành "Journey to Freedom Day”?
3. Qua Dự Luật S-219, VC đã có những âm mưu, thủ đoạn gì đối với chính phủ Canada, TNS Ngô Thanh Hải và cộng đồng người Việt hải ngoại?
4. Có đúng VC đã áp lực Quốc Hội Canada kỷ niệm 30.4 là "Journey to Freedom Day”, để đồng hoá với việc VC kỷ niệm 30.4 là "Liberation Day"?
5. Phải chăng, cách duy nhất để hoá giải âm mưu thâm độc của VC, bảo vệ ý nghĩa đích thực của ngày Quốc Hận 30.4, đồng thời vẫn hậu thuẫn chính phủ Canada, mọi người Việt yêu nước tại Canada, đặc biệt là TNS Ngô Thanh Hải, phải thuyết phục Quốc Hội Canada đổi ngày Journey to Freedom Day là 27.7 như lời đề nghị của Dân Biểu Canada Elizabeth May?
(Nếu quý vị nhận được email này hơn một lần, xin thông cảm; nếu thấy phiền lòng, xin tha lỗi và cho biết.)
 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
TNS Ngô Thanh Hải hãy chọn ngày 27.7 cho Dự Luật S-219!
                                                                                             giadinhbactam@saigontimes.org


Bà Tám: Má nghĩ, Nếu quả thật TNS Ngô Thanh Hải là một người Việt yêu nước chống cộng, ông phải can đảm hành xử quyền hạn của người khởi xướng Dự Luật S-219 bằng cách chính thức lên tiếng đòi thay thế ngày 30.4 bằng ngày 27.7 trong Dự Luật S-219. Nếu yêu cầu của ông không được chấp thuận, ông phải từ chức.
Đồng ý, TNS NTH chỉ vô tình làm nên sai lầm này, nhưng rõ ràng, khi Thủ Tướng Canada đòi đổi “Black April Day” thành “Journey to Freedom Day”, ông NTH, một người Việt tỵ nạn CS và là người đồng khởi xướng Dự Luật, đã không đủ sáng suốt và  bén nhậy thay thế ngày 30.4 bằng một ngày khác. Và như vậy, ông NTH phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cho sai lầm nghiêm trọng này.
Tuấn: Con đồng ý với ý kiến của má. Nhưng bên cạnh đó, cộng đồng người Việt tại Canada phải tổ chức ngay những cuộc biểu tình rộng lớn để hậu thuẫn TNS NTH trong việc đòi hỏi đổi ngày 30.4 bằng ngày 27.7 trong Dự Luật S-219.
Bà Tám