Năm Thứ 4892
www.vietnamvanhien.org
www.vietnamvanhien.net
www.vietnamvanhien.info
www.vietnamvanhien.com





Nhà Thơ Ngô Minh Hằng
 

Ngô Minh Hằng
 (ảnh old.motgocpjo.com)
Trang Blog:http://thongominhhang1.blogspot.com.au/

 
ĐÓA HỒNG DÂNG MẸ


ANH HÙNG VÔ DANH


XIN GÓP THÊM NGỌN NẾN


Chuyện Buồn Tháng Tư
Hoàng Oanh Diễm Ngâm


Chuyện Buồn Tháng Tư
Thu Hường Diễn Ngâm



QUÊ HƯƠNG AI CHẲNG MUỐN VỀ


TA VỀ


ĐÔI LỜI VỚI TUỔI TRẺ


ĐỨNG DẬY ĐI THÔI


KHÓC NGƯỜI ĐÁY BIỂN



  Thư Mục

STT
 Đề Tài (bấm vào đề tài đọc tiếp)


 82
   Định Mệnh
 81
   Vầng Trăng Ngọc Dát
 80
   Quốc Tặc
 79
   Bản Trường Ca Thứ Sáu
 78
   Bản Trường Ca Bốn Mươi Ba
 77
   Nguyện Cầu
 76
  Trường Ca Bốn Mươi Hai
 75
   Bản Trường Ca Mười Bảy
 74
   Chuyện Quê Hương
 73
   Quanh Co
 72
   Chợ Net-Chợ Đời
 71
   Bản Trường Ca Ba Mươi Tám
 70
   Chào Vĩnh Biệt Twin-Towers
 69
   Bản Trường Ca Ba Mươi Ba
 68
   Bản Trường Ca Hai Mươi Bốn
 67
   Tội Ác Việt Cộng
  66
  Tâm Tư Người Vong Quốc
  65
  Tưởng Nhớ
  64
   Đạo Và Hành Đạo
  63
   Xin Mau Đứng Dậy Ba Miền
62
   Nói Với Nhau
61
   Ta Về
60
   Hoài Ngô
  59
   Quê Hương Ai Chẳng Muốn Về
  58
   Chúng Ta Có Nên Vin Vào Hia Chữ "Tụ Do" Đển Đánh Phá Nột Tổng Thống
  57
    Chuyện Buồn Tháng Tư
  56
    Qua Tháng Tư Rồi
  55
   Xin Góp Thêm Ngọn Nến
  54
   Chút Tâm T́nh Về Hai Chữ Tự Do
  53
   Thơ Ngô Minh Hằng [ 9 bài ]
 52
   Biếm Thi - Tha Hương [5 bài]
 51
   Nén Nhan Vô Thường
  50
   Tiếng Hờn Thế Kỷ
   49
     Bổn Phận Công Dân
   48
    Chống Cộng
   47
   Tiếng Vọng
   46
   Cảm Ơn Đời
   45
   Bức Tranh Đời
   44
   Chẳng Phải Do Dân Quá Khích Đâu !!!
   43
   Chỉ V́ Miếng Vải Màu Vàng
   42
   Đảng Không Bán Cát
   41
   Xin Để Tôi Mơ
   40
   Nở Đi Hỡi Nụ Hoa Hồng
   39
   Chỉ C̣n Dăm Ba Năm Nữa
   38
    Hoa Trắng
   37
   Dẫu Bao Nhiêu Tuổi Con Vẫn Cần Có Mẹ
  
   Đóa Hồng Dâng Mẹ - Nhạc
   36
   Đóa Hồng Dâng Mẹ
   35
   Anh Hùng Vô Danh
   34
   Hăy Đứng Lên Mau Kẻo Không C̣n Kịp
   33
  Thông Điệp Của Người Việt Nam
   32
  Dừng Lại Ngay Hỡi Ư Đồ Đen Tối
  31
  Đời Quá Đau Rồi Một Tháng Tư
  30
  Ngày Quốc Hận Muôn Đời Là Quốc Hận [Nhac video]
  29
  Bài Thơ Viết Riêng Cho Ngày Quốc Hận
  28
  Đuốc Thiêng Xin Hăy Rực Trời
  27
  Hóa Giang Chưa Trọn Câu Thề
  26
  42 Năm Trước
  25
  Tháng Tư Tưởng Niệm Anh Hùng Nước Việt
  24
   Tháng Tư Thắp nén Hương Ḷng
  23
  Luận Về Chữ Tài Và Chữ Hạnh
  22
  Tổ Quốc Ta Đau Toàn Dân Nghe Chứ?
  21
  Chọn Đi !!!
  20
  Món Quà Xuân Xin Gửi Về Đất Mẹ
  19
  Niềm Đau Vũng Áng
18
 Bản Trường Ca Thứ Bảy
17
 Bản Trường Ca Hai Mươi Bốn - Gương Đức Thánh Trần (bấm vào đọc tiếp)
  16
 Bày Con Phản Phúc (đọc ở phần dưới trang)
  15
 Hỡi Người ...
  14
 Di Sản Hồ Chí Minh
  13
 Thức Dậy Đi Thôi
12
 Ḍng Tâm Huyết Riêng Cho Những Bạn Tại Việt Nam
11
 Lời Cánh Chim Rừng
10
 Vùng Lên Dân Tộc Tôi Ơi !
9
 Gấm Hoa Ḍng Quốc Sử
8
 Nói Với Những Người Nằm Xuống Cho Tổ Quốc Việt Nam
7
 Hởi Ta , Ta Phải Làm Ǵ ?
6
 Với Sức Mạnh Của Toàn Dân Kết Hợp
5
 Quê Hương Ai Chẳng Muốn Về
4
 Đoản Thi Cho Muà Xuân Năm 2010
3
 Bản Thánh Ca
2
 Xuân Giữa Đông Miên
1
 Tiếng Quê Hương



BÀY CON PHẢN PHÚC


(Cảm nghĩ của người tị nạn CS về dự án xây tượng đài Bà mẹ Việt Nam anh hùng của VC tại VN. Gởi đảng tư bản đỏ, tham nhũng, giết dân, bán nước .)
 
Bao năm bán nước buôn dân thế
Chưa thỏa ḷng sao ? Chửa đủ giàu ?
Nước mất chủ quyền, dân mất mạng
C̣n toan đem mẹ để bêu đầu ?
 
Lấy đầu người mẹ, con làm tượng
Để nặn thêm ra những thỏi vàng
Nhưng lại mị dân là tưởng niệm
Mẹ anh hùng chiến sĩ vinh quang !
 
Vinh quang ? Không đúng! Là ô nhục ...
Nhục bởi bày con, lũ bạo tàn
Nửa thế kỷ hơn loài phản tặc
Giết dân bán nước để giàu sang !
 
Để nay xă hội th́ băng hoại
Sông núi băm tơi, hiến cộng Tàu
Dân tộc đau thương và nhục tủi
Do ai ? Chính đảng, lũ chư hầu !
 
V́ con gian ác nên người mẹ
Thẹn với năm châu, với xóm giềng
Với lớp người sau và kẻ trước
Với trang hùng sử giống Rồng Tiên !
 
Có ǵ vinh dự cho người mẹ
(Vinh dự v́ con phản quốc à ?)
Đă bị bêu đầu đau đớn
Lại c̣n bia miệng tiếng gần xa !
 
Bày con phản phúc không chừa mẹ
Chỉ bởi dă tâm, bởi bạc tiền
Xưa đă bịp lừa công cất giấu
Nay c̣n lợi dụng để giàu riêng !
 
Nghe đây, bày thú kia, tàn ác
Có biết ḷng dân ngút oán hờn ?
Tức nước, bờ kia rồi sẽ vỡ
Sóng thần sẽ rửa hận giang sơn !!!
 

Ngô Minh Hằng



HỠI NGƯỜI ....


Đất trời bốn cơi bao la
Có c̣n một chỗ cho ta gởi ḷng ?
Người theo con nước xuôi ḍng
C̣n ta lội ngược khúc sông cuộc đời
Đôi lần đuối sức, chơi vơi
Đă toan bỏ cuộc làm người cổ sơ
Nhưng nh́n dân tộc cơi bờ
Ḷng đau, tim xót, lệ thơ lại trào
Thương ơi một thuở tự hào
Tim vàng giữ nước, máu đào dựng quê
Núi sông chưa phỉ câu thề
Rùa thiêng đă vội đ̣i về kiếm thiêng !
Nhục ḷng, tủi chí nhung yên
Giận ai sông Hóa lời nguyền bỏ rơi
Nh́n quanh, đen bạc thói đời
Thương thân, xót kiếp dân Hời, đau thơ
Quê hương, mà có đâu ngờ
T́nh quê sớm đă nhạt mờ ḷng ai
Sầu này, vong quốc chưa phai
Đau này, nhục tủi, u hoài c̣n đây
Mà người ḷng đổi tim thay
Quay lưng phản bội thế này với quê !...
Xun xoe lạy giặc t́m về
Cúi đầu qùi gối hoang mê son vàng
Bán buôn với giặc cầu sang
Tiếp tay với giặc phá tan thêm nhà
Làm quê đầy nữa xót xa
Làm hồn vong quốc thêm nhoà lệ đau
Quê th́ vẫn ngút biển dâu
Hỡi đâu dũng nghĩa, hỡi đâu trung thành ?!
Sao đầy những vuốt những nanh
Để thêm đau khổ tan tành cho quê !
 
Hỡi người, tỉnh lại, đừng mê
Mà đưa máu đỏ trở về buồng tim !!!
 
Ngô Minh Hằng

Di Sản Hồ Chí Minh


Viết để ghi nhớ ngày 20/7/1954, ngày VC chia đôi nước VN tại ḍng sông Bến Hải - và ngày quốc Hận 30/4/1975 VC xua quân xâm chiếm miền Nam VN, xô dân tộc và quê hương VN xuống tận cùng hỏa ngục. Thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, quốc nội và hải ngoaị)


Này Hồ Chí Minh, từ ngày ông mất
Di sản của ông để lại những ǵ ?
Là giang sơn cống Tàu từng khối đất
Là cách giết người cướp của tinh vi ???

Di sản của ông có ngàn kiểu chết
Chết trận, chết tù, chết dọc Trường Sơn
Cải cách, vượt biên, thanh trừng, ám sa’t
Chết tủi chết oan, chất ngất căm hờn ...

Triệu triệu oan hồn khắp Nam - Trung - Bắc
Vẫn réo tên ông đ̣i lại cuộc đời
Vạn vạn anh hùng yêu thương xă tắc
Bị ông phản lừa, chết thảm ông ơi !

Di sản của ông, nh́n đi, xă hội
Lớp đảng tàn hung mất hẳn tính người
Lớp tuổi trẻ quên giang sơn, nguồn cội
Chỉ biết loạn cuồng, sa đọa, ăn chơi !

Di sản của ông: kinh hoàng nhân loại
Cha bẻ chân con thành kẻ tật nguyền
Bắt trẻ đi xin, lừa ḷng nhân ái
Tiền đem về cha uống rượu say điên

Di sản của ông: luân thường hư hoại
Người mẹ mê tiền rao bán trinh con !
Áo trắng nữ sinh nhởn nhơ làm gái
Trung nghĩa, lương tâm, đạo đức không c̣n !

Di sản của ông : chư hầu, đốn mạt
Tàu giết dân ḿnh đảng vẫn an nhiên
Tàu chiếm đất, đảng câm mồm cúi mặt
Ô nhục giang sơn, tủi hổ dân hiền !

Di sản của ông : quê hương máu lệ
Một đảng cướp ngày bằm nát non sông
Và một nhà tù, cai tù, đồ tể
Nên Việt Nam tôi oan khổ chất chồng ...

Đừng nói nữa v́ mọi người đă biết
Kẻ tội đồ dân tộc chính là ông !
Sẽ có một ngày toàn dân nước Việt
Ảo tưởng đập tan, viết sử Lạc Hồng !


Ngô Minh Hằng




THỨC DẬY ĐI THÔI...!
(Thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, mọi thành phần. Gởi những đảng viên, công an và bộ đội tiến bộ, có tầm nh́n vào thực trạng đất nước, có ḷng thương xót đồng bào và  tinh thần yêu nước. Xin tất cả ACE, v́ tương lai tổ quốc VN, chuyển đến thân bằng quyến thuộc của Quí Vị tại quê nhà.)


Hai mươi ba năm dưới ách độc tài
Tunisian dựng cơn băo nổi
Họ vùng lên, đập tan đời tăm tối
Giành lại cho đời hạnh phúc, b́nh minh

Ơi, Việt Nam, xin nh́n lại chính ḿnh
Hơn sáu mươi năm độc tài lừa dối
Tổ quốc đau thương vẫn chờ vẫn đợi
Tiếng trống Diên Hồng giục giă ḷng ai

Hỡi những Quang Trung, hồn nước u hoài
Chờ Trưng-Triệu-Nguyễn-Lê-Trần-Đinh-Lư
Mau lên nhé, xin chung ḷng, góp trí
Gần bảy chục năm quá đủ oan hờn

Dân số nước người mười triệu hoặc hơn
Sau hăm ba năm người ta vùng dậy
Tám chục triệu, ḿnh nhiều hơn họ đấy
Gần bảy mươi năm sao vẫn ngủ vùi ...??

Thức dậy đi nào... dân tộc tôi ơi ...
Dân Chủ Tự Do không là tặng vật !
Mà phải đấu tranh một c̣n, một mất
Phải lấy máu ḿnh rửa hận cho quê !!!

Sáu mươi sáu người oanh liệt nằm kia
Họ đă chết cho quê hương họ sống
Ôi cái chết làm ḷng người rúng động
Tô ngh́n năm lịch sử nét huy hoàng

Cái chết anh hùng, chết ấy vinh quang
Xin kính cẩn đứng nghiêng ḿnh ngưỡng phục
Thà chết vinh c̣n hơn là sống nhục
Hỡi Việt Nam ! Tổ Quốc đủ đau rồi ...

Con cháu Tiên Rồng thức dậy đi thôi
Đừng để thẹn với người trong bốn cơi ...


Ngô Minh Hằng

Nguồn: http://thongominhhang1.blogspot.com.au/2013/07/thuc-day-i-thoi.html



D̉NG TÂM HUYẾT RIÊNG CHO NHỮNG BẠN TẠI VIỆT NAM

(Với tất cả ḷng ngưỡng phục, Ḍng Tâm Huyết này xin gởi về các em sinh viên học sinh tại Việt Nam, v́ yêu tổ quốc, các em đă hào hùng đứng lên hiên ngang như Phù Đổng để biểu t́nh ở Hà Nội đ̣i Hoàng Sa trong tháng 12/2007.
Đồng kính gởi các đảng viên, công an và quân đội, những người bao lâu nay từng tận tụy hy sinh v́ dân v́ nước trong khi đảng lợi dụng, lừa mị chính ḷng yêu nước ấy để làm công cụ với mục đích duy nhất là củng cố cho một chế độ phi nhân, độc tài, phản dân bán nước. )

Em thân mến, những người em Phù Đổng
Những Duy Tân,Trần Quốc Toản, Trưng Vương
Em nổi hỏa sơn, em dâng biển sóng
Em đứng lên đ̣i lănh hải, quê hương

Em đứng lên bằng can trường, bất khuất
Bởi quê hương nức nở tiếng căm hờn
Bởi xương máu Ông Cha nay bị mất
Em thấ y mị lừa, tuỉ nhục nào hơn !

Xin ngưỡng phục em, những người tuổi trẻ
Và mừng quê xuất hiện những anh hùng
Không chịu yếu hèn, dẫu ḿnh nhỏ bé
Em vùng lên, ngạo nghễ dáng Quang Trung

H́nh ảnh ấy làthiêng liêng thông điệp
Em gởi đi loan báo khắp địa cầu
Tuổi trẻ Việt Nam ghé vai trách nhiệm
Bởi giống ṇi tổ quốc quá hờn đau

Nhưng em bị đảng độc tài chặn bước
Bằng công an, bằng cùm sắt, nhà giam
Để che đậy những hành vi bán nước
Quần đảo Hoàng – Trường, Bản Giốc, Nam Quan !!!

Sự việc ấy hẳn vang ngàn câu hỏi
Đảng có thương dân ??? có quư sơn hà ???
Nếu yêu nước, sao đảng không chống chọi
Mà đứng nh́n Tàu chiếm đảo Hoàng Sa ?

Sự thật em ơi, Tàu không xâm chiếm
Chính đảng âm thầm cắt đất đổi trao
Lấy vũ khí đảng giết người dân Việt
Cướp miền Nam gây xương trắng, máu đào

Phản bội toàn dân, em ơi, là đảng!
Nửa thế kỷ hơn máu ngập ba miền
Đảng d́m nước vào tối tăm sầu thảm
Ném dân lành vào đáy vực oan khiên

Th́ em nhé, dùng trái tim , khối óc
Sáng suốt, công tâm, nhận diện quốc thù
Không cho phép bọn người kia, Việt cộng
Lừa mị như ngày kháng chiến mùa Thu !

Đất nước Việt Nam nào riêng của đảng
Màcủa chung, dân tộc Việt Nam ta
Đảng dám tự quyền cắt, chia, đổi chác
Tội ấy tày trời, không thể nào tha !!

Hỡi những sinh viên, học sinh yêu nước
Tổ quốc chờ em quang phục cơi bờ
Dân tộc mong em Tiền Nhân nối bước
Lịch sử cần em xóa sạch vết nhơ …

Hỡi những đảng viên, công an, quân đội
Bị đảng lừa v́ yêu nước thương dân
Đă đến lúc vùng lên mà quật khởi
Diệt bạo quyền, chung sức dựng mùa xuân !

Đem đất nước trả về cho dân tộc
Đem huy hoàng rực rỡ trả non sông
Đem nhân bản, tự do cho ṇi giống
Đem vinh quang cho con Lạc cháu Hồng !!!

Đây, chân thật, thơ tôi, ḍng tâm huyết
Gởi đảng viên các cấp, gởi về em
Trang hùng sử đang chờ, xin viết tiếp
Để muôn sau không nhục bởi ươn hèn !

Ngô Minh Hằng

http://nhungbantruongca.blogspot.com/


LỜI CÁNH CHIM RỪNG

(Gởi chiếc lồng chim)

Chim kia nếu hót có hay
Xin cho chim hót gọi bày đầu non
Bao la dưới đỉnh trời tṛn
Quản chi năm tháng véo von gọi đàn
Nếu chim xa cảnh non ngàn
Lồng vàng khóa ngọc huy hoàng nhốt chim
Th́ buồn, chim sẽ lặng im
Và không hót nữa lời tim cho đời
Bởi chim thiếu vắng bầu trời
Tự do, rừng thẳm biển khơi, tung hoành …
Núi sông… nhuộm đỏ… tô xanh
Làm sao chim hót cho thành lời hay !?

Thôi chim xin cứ … thế này
Xoải đôi cánh trắng chim bay trên ngàn
Quê hương c̣n ách bạo tàn
Th́ chim c̣n hót gọi đàn, thế thôi ….

Lồng son xin để cho người
Núi rừng kia với chim trời của nhau ….

Ngô Minh Hằng


VÙNG LÊN, DÂN TỘC TÔI ƠI !


(Gởi đảng viên các cấp, sinh viên học sinh và toàn thể đồng bào Việt Nam mọi giới trước họa mất nước cho Tàu cộng)

Tây Nguyên, đất nước của ta
Sao ai xẻ thịt cắt da thế này !
Ai đưa Tàu đến nơi đây
Đóng đô, lập ấp, đốn cây, phá rừng ?
Lưỡi dao đâm lút triền lưng !
Quặng nhôm hay máu không ngừng tuôn ra …
Quặng nhôm, tài sản quốc gia
Sao dâng Tàu cộng,Trung Hoa, hở Trời ?
Giang sơn là của mọi người
Do xương do máu bao đời dựng nên
Ta không cho phép bạo quyền
Tự tung tự tác ngang nhiên làm Trời !
Nam Quan, Bản Giốc mất rồi
Hoàng Sa, Tàu đă giành ngôi chủ quyền
Bây giờ lại đến Tây Nguyên
Rồi mai, đảng sẽ bán miền nào đây ?
Từ thời lập quốc đến nay
Chưa bao giờ nhục thế nàỵ Hỡi ơi !..
Phế hưng, dâu biển bao đời
Giang sơn vẫn được mọi người đắp xây !
Mà nay phản quốc một bày
Cắt dâng cho lũ quan thày khơi khơi!

Vùng lên, dân tộc tôi ơi …
Tây Nguyên chễm chệ Tàu ngồi, nhục không ?
Việt Nam, hỡi giống Tiên Rồng !
Ngoan cường, bất khuất, non sông lấy về!
Quê ta, ta phải giữ quê !
Chỉ gươm sông Hóa mà thề phục hưng !
Nếu ta hèn yếu, ngập ngừng
Th́ người cưỡi cổ, đạp lưng muôn đời
Năm châu, đứng thẳng cùng người
Vung gươm chính nghĩa, hát lời tự do !!!

Ngô Minh Hằng

http://www.youtube.com/watch?v=PseU-cLjd1E


GẤM HOA, D̉NG QUỐC SỬ


(tha thiết gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam, mọi lứa tuổi)

Này, ta hỡi, có nghe hồn nước gọi
Lời đau thương cấp bách đến vô cùng ?
Nước nhắn ta rằng Tổ Quốc dẫu chung
Nhưng trách nhiệm mỗi người, riêng, phải có !

Trách nhiệm ấy là an vui trăm họ
Là trùng tu, bảo vệ mảnh sơn hà
Để biên cương, ṇi giống được thăng hoa
Chung nhịp bước, đồng hành cùng thế giới

Nếu chẳng may, sinh nhằm thời tăm tối
Hoặc phải khi đầy mọt nước sâu dân
Th́ chớ ươn hèn, vuốt mặt, an thân
Mà quật khởi, gọi nhau cùng đứng dậy

Kià, hùng sử bốn ngh́n năm c̣n đấy
Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung
Cô Bắc, Cô Giang, Bà Triệu, Bà Trưng
Khi nước biến đă can cường gánh vác

Nay sông núi rơi vào tay cộng sản
Nước hóa nhà tù, dân tộc đau thương
Chế độ phi nhân, nghiến nát luân thường
Khai thác cả từ trẻ em, phụ nữ

Ta không thể đứng nh́n. V́ danh dự
V́ quê hương, ta hỡi, đứng lên nào !
Chớ để hùng tâm, dũng chí hư hao
Mà vùng dậy, dựng công bằng, lẽ phải !

Ta hèn yếu, người cưỡi đầu ta măi
Các cấp công nhân đă đứng lên rồi
Hỡi trai hùng, gái đảm, tiếp tay thôi ….
Chung sức lại đ̣i cho ta QUYỀN SỐNG !

Ngày nào Việt Nam không c̣n bóng cộng
Th́ ba miền đất nước mới an vui
Hỡi Việt Nam, người mau tiếp theo người
Đây là lúc gấm hoa, ḍng quốc sử

Ngô Minh Hằng

http://thongominhhang1.blogspot.com/


NÓI VỚI NHỮNG NGƯỜI NẰM XUỐNG CHO TỔ QUỐC VIỆT NAM

(Kính dâng những linh hồn Tử Sĩ VN.)

Anh vẫn đó, oai hùng như dáng núi
Ánh căm hờn trong lũng mắt đau thương
Hăm mốt năm qua, trời sầu đất tủi
Nơi đáy mồ anh khóc chuyện quê hương !

Anh có nhớ trong niềm đau mất nước
Nh́n Hiền Lương máu ngập đến Cà Mau
Vẫn anh dũng, anh kiên cường tiến bước
Viên đạn thù tàn nhẫn réo thương đau ?!

Tuổi thanh xuân anh bừng bừng khí thế
Trái tim hồng đỏ thắm máu Tiên Long
Cổ thành xưa anh đă từng ngạo nghễ
Gương hào hùng oanh liệt bốn ngh́n năm

Ôm hoài bảo và t́nh yêu sông núi
Anh hiên ngang đối diện với quân thù
Dù ngă xuống, bia vàng không tên tuổi
Nhưng trong ḷng dân tộc đă thiên thu

Anh không chết, muôn đời anh không chết
Và muôn đời Tổ Quốc măi ghi công
Hỡi các anh ! những người trai tuất kiệt
Lấy máu đào anh rửa hận non sông !

Tôi nợ anh một lễ nghi quốc táng
Lời tuyên dương, truy điệu bậc anh hùng
Hăm mốt năm qua làm thân tỵ nạn
Tôi cúi đầu nghe nước mắt rưng rưng …

Tôi nợ anh khúc quân hành rộn ră
Ánh đuốc thiêng và tiếng hát khải hoàn
Món nợ đó tôi rất mong được trả
Trả cho anh và Tổ Quốc VIỆT NAM !

Ngô Minh Hằng

http://thongominhhang1.blogspot.com/


HỠI TA, TA PHẢI LÀM G̀ ?

(Kính gởi đảng viên, quân đội nhân dân yêu nước các cấp và đồng bào Việt Nam mọi giai tầng và mọi lứa tuổi )

Hỡi anh đảng viên các cấp
Vẫn từng yêu mến non sông
Mất đi Nam Quan, Bản Giốc
Hỏi anh, ḷng có đau ḷng ?

Hỡi anh, cán binh, bộ đội
Cả đời ǵn giữ quê hương
Mà nay Nam Quan, Bản Giốc
Về người, anh có đau thương ?

Hỡi em, các sinh viên trẻ
Tương lai, rường cột sơn hà
Mất rồi, Nam Quan, Bản Giốc
Em ơi, ḷng có xót xa ?

Hỡi bác nông phu cày cuốc
Cuộc đời là mảnh đất nâu
Than ôi, Nam Quan, Bản Giốc
Mất đi, ḷng bác có sầu ?

Hỡi những con dân nước Việt
Biết chăng, đảng cắt dâng người
Non sông, máu xương, cơ nghiệp
Ông cha xây dựng bao đời

Đảng đem Nam Quan, Bản Giốc
Và vùng lănh hải, bán đi
Đảng phản quê hương, ṇi giống
Hỡi ta, ta phải làm ǵ ???

Hỡi anh, mọi tầng, bộ đội !
Hỡi người, các cấp, đảng viên !
Hỡi em, học sinh, mọi tuổi !
Hỡi dân, ở khắp ba miền !

Có nghe sơn hà rung chuyển
Bởi người bán nước đấy không ?
Kết đoàn, hỡi toàn dân Việt
Đứng lên, đ̣i lại núi sông !

Đứng lên trị phường bán nước
Là làm nhiệm vụ công dân
Đứng lên xóa đời bạo ngược
Là ta xây dựng, góp phần

Không ai có quyền quay mặt
Khi mà sông núi đau thương
Không ai có quyền chia cắt
Dâng người tài sản quê hương !!!

Ngô Minh Hằng
27.4.2002





VỚI SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN KẾT HỢP

(Gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam thân mến)

Hăy đứng dậy hỡi linh hồn của núi
Bởi đau thương dân tộc đă vô cùng
Không thể nữa, quê hương tràn hận tủi
Và oán hờn cuồn cuộn khắp non sông

Đứng thẳng nhé, hỡi anh, em, hỡi chị!
Ta đấu tranh cho chinh nghĩa, cho đời
Hăy đập vỡ ách độc tài đảng trị
Để cho mầm dân chủ nở hoa tươi

Hăy gom lại lời bất b́nh của gió
Và nỗi đau tám chục triệu dân lành
Để địa chấn chôn vùi màu cờ đỏ
San phẳng nhà tù cho lúa lên xanh

Để thiền viện lại tôn nghiêm kinh kệ
Không kẽm gai, không quản chế, không tù !
Chuông giáo đường lại vang từng thánh lễ
Xoa dịu oan hồn vạn nẻo âm u ...

Hăy sát cánh, ta cùng nhau cương quyết
Đ̣i Tự Do Tôn Giáo lại cho ḿnh
Bởi niềm tin không thể nào hủy diệt
Của con người là cuộc sống tâm linh !

Bởi nhân loại đă quật cường, tiến bộ
Ḱà, Đông Âu, khối cộng đă tan rồi
Cứu dân tộc, cứu quê hương khốn khổ
Hỡi ba miền ! ta phải đứng lên thôi !!!

Với sức mạnh của toàn dân kết hợp
Th́ độc tài, bạo chúa cũng khoanh tay
Th́ vô đạo sẽ tan như ánh chớp
Chính nghĩa muôn đời vàng bóng cờ bay....

Ngô Minh Hằng


QUÊ HƯƠNG AI CHẲNG MUỐN VỀ

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt dằm
Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
Lời sầu, nghĩa tủi, ư băn khoăn ..


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bà mẹ đường gân những vết bầm
Máu bán từng ngày khô cạn máu
Ngă vùi bên lộ buổi đầu năm


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm !



Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em gái mười ba đă má hồng
Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em bé mồ côi góc chợ nằm
Bà lăo chực chờ tô nước phở
Và người khách lạ thản nhiên ăn


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
Ruộng lúa hóa thân làm khách sạn
Ôm sầu, thương hận đă bao năm


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
Đời sống vẫn là cơn tủi nhục
Ta về, thấy cảnh. Có vui chăng ???



NGÔ MINH HẰNG


ĐOẢN THI CHO MÙA XUÂN NĂM 2010


NĂM

Thế là đă lại hết năm
T́nh tơ chưa trả, nợ tằm c̣n mang
Quê hương vẫn ngút hờn oan
Vẫn chờ ai dựng cờ vàng cứu quê


THƯƠNG

Giang sơn tổ quốc của người
Mượn làm đất nước cơ ngơi của ḿnh
Thương ai v́ tấm trung trinh
Đau hờn vong quốc, xót t́nh quê hương


MỌI

Ngày nào hận cộng, vượt biên
Đến khi rời khỏi mạn thuyền, quên ngay
Vội về, lạy cộng, tôn thày
Xin làm tôi tớ, khoanh tay, cúi đầu


TUỔI

Qua rồi lứa tuổi hồn nhiên
Hết rồi năm tháng thần tiên ngọc ngà
Thẹn nh́n bóng hạc bay qua
Tay ôm chẳng kín sơn hà, ḷng đau ...

TRÔI

Biển xanh loang đỏ máu người
Sóng xô, nước cuốn, xác trôi bập bềnh
Lưỡi dao hải tặc nhẹ tênh
Không c̣n dấu tích lênh đênh phận người


ĐỒNG BÀO

Từ khi Mỹ - Việt bang giao
Th́ ra trong số "đồng bào", lắm tên
Mặt người nhưng dạ kên kên
Thay thuyền, đổi hướng và quên...đồng bào !


NHỤC

Sáu mươi hơn, ngó lại đời
Chưa tṛn trách nhiệm làm người, với quê
Thẹn ơi trăng nguyện kiếm thề
Nhục ơi sông núi c̣n kia oan hờn ...



NGƯỜI

Nh́n quanh thấy những mặt người
Và ḷng rắn rết đười ươi cũng nhiều
Quê hương, xoen xoét rằng yêu
Nhưng như chong chóng, đổi chiều theo đô


VUI

Quê hương nhức nhối oan hờn
Mà ai vui trống vui đờn, ai ơi
Quên ngày tù ngục dập vú
Quên đêm hoảng hốt, ngậm ngùi, vượt biên


KHUM

Cổ chân c̣n tím dấu cùm
Lưng kia đă có thể khum thế à ?
Bán phăng dân tộc sơn hà
Lấy vài tờ giấy đô la tanh ̣m !


QỦA

Nghĩa nhân c̣n chẳng bằng ai
Huống quân phản bội, huống loài bất lương
Đă dùng nghiệp ác lót đường
Th́ rồi hậu qủa tai ương đón chờ !


XUÂN

Nàng xuân thức dậy, trở ḿnh
Mỉm cười trong ánh b́nh minh hé chào
Quê c̣n sóng gió ba đào
Hỏi Xuân, Xuân hỡi, ḷng nào vui Xuân ?


Ngô Minh Hằng

BẢN THÁNH CA



Đêm đen, tuyết trắng, chao ơi, lạnh!
Kéo mũ con che phủ kín đầu
Ḍ dẫm bước đi từng bước một
Thánh đường, con đến xẻ niềm đau


Chúa nơi hang đá Bê - Lem đó
Hẳn biết rằng đêm rất lạnh lùng
Hẳn biết rằng con, người ngoại đạo
Đang t́m đến Chúa. Chúa bao dung!


Trời đêm lấp lánh ngh́n sao lạ
Con ngước lên t́m một ánh thôi
Thiên địa chập chùng muôn dấu hỏi
V́ sao con kiếm vẫn xa xôi...


Hai ngàn năm trước ngôi nào nhỉ
Dẫn lối Ba Vua diện kiến Người ?
Mà để hai ngàn năm tiếp đó
Con t́m, không thấỵ Thấy trùng khơi !


Thấy trong nghiệt ngă, cơn hồng thủy
Sông núi ch́m vào cuộc biển dâu
Con én mời xuân, xuân ngại tới
Ưu tư, ḷng én ngẩn ngơ sầu


Đêm nay, thưa Chúa, quê hương ấy
(Một khoảng hành tinh vắng mặt trời )
Đón Chúa giáng trần bao kẻ đă
Đón bằng nước mắt tủi hờn rơi !


Ba Vua mừng Chúa, tay dâng lễ
Con chỉ nghèo nàn: Một trái tim
Chất ngất niềm đau. Hồn lữ thứ
Bơ vơ như một ánh sao ch́m...


Bơ vơ trong nỗi sầu vong quốc
Vỡ tổ, bên trời một bóng chim
Xin Chúa d́u con bằng cánh gió
Đưa con về mái ấm b́nh yên


Ngày con đứng trước căn nhà cũ
Hoa thắm b́nh minh nở vạn ḷng
Con hát Thánh ca mừng tổ quốc
Đă qua rồi một thuở suy vong


Ngô Minh Hằng



XUÂN GIỮA ĐÔNG MIÊN

Đất khách chiều đông trắng tuyết rơi
Ai lay, hoa tuyết rụng lưng trời
Rưng rưng, cánh mỏng theo triền gió
Đậu xuống hồn tôi cánh ngậm ngùi

Từ cách xa quê nửa địa cầu
Quê và tôi vẫn nhớ thương nhau
Chiều nay tuyết trắng hồn hoang đảo
Đá nhức đường gân, sỏi buốt sầu

Vẫn chuyện đau buồn của núi sông
Quê hương giục giă vẫn bên ḷng
Phần tư thế kỷ bao mùa tuyết
Tuyết hỡi, tha hương đủ lạnh lùng!

Đă đủ. Ơi người thức dậy chưa ?
Dậy đi, tổ quốc mỏi mong chờ
Dậy đi tay nối bàn tay để
Đất nước vàng bay một sắc cờ

Tôi bước trong rừng tuyết trắng bay
Từng bông tuyết lạnh níu chân giày
Vẫn mơ lửa ấm, xuân huyền nhiệm
Xuân giữa đông miên, én họp bày...

Ngô Minh Hằng



TIẾNG QUÊ HƯƠNG


Bao lần tôi tự hỏi tôi
Băm lăm năm đă qua rồi, phải không?
Băm lăm năm rất mịt mùng
Băm lăm năm chửa hừng đông một lần !
Kể từ đất khách nương thân
Vẫn ḷng đợi một xoay vần nước non
Băm lăm năm mộng chưa tṛn
Quê hương, v́ thế vẫn c̣n thương đau
Bao giờ ta tự hỏi nhau
V́ sao phân hoá, v́ sao đổi ḷng ?
V́ sao hai chữ non sông
Lại không nặng được bằng đồng đô la ?
Có bao giờ ta hỏi ta
Ta đi, dân tộc, sơn hà có mong?
Nhưng quê th́ hỏi từng ḷng
Rằng t́nh ta với núi sông c̣n đầy ?
Và mong tay vói bàn tay
Để quê hương có một ngày b́nh minh !

Ngô Minh Hằng


Nguồn: http://old.motgocpho.com/forumsvb3/showthread.php?t=7751





Nhóm mạng Việt Nam Văn Hiến
Trang:  Ngô Minh Hằng
www.vietnamvanhien.net (Tin tức cập nhật thường xuyên)
www.vietnamvanhien.org (Thuần ngữ - Tải nhanh)
www.vietnamvanhien.info (Tủ sách Văn Hiến - Hơn 5000 tác phẩm)
www.vietnamvanhien.com (Kinh tế & Tài chánh)

Email: thuky@vietnamvanhien.net

"Bất chiến tự nhiên thành" chi kế
Văn Hiến ngàn năm sử đă đề
  Giải trừ quốc nạn bằng Tâm lực
"Nhân Chủ (tự chủ) - An Vi (an lạc)" khai lối về



Thông tin đa chiều là thể hiện tinh thần Dân Chủ & Đa Nguyên và đồng tiến bộ với nhân loại trong thiên niên kỷ mới.

Lấy Tâm Lực thay cho vũ lực để giải trừ quốc nạn là phục hoạt nếp sống Văn Hiến và phục hồi nền "An Lạc & Tự Chủ" ngàn đời cuả Việt tộc.

Lấy T́nh Người thay cho dối trá và hận thù. Lấy Nghĩa Làm Người thay cho tham nhũng và độc quyền là phương châm hành động của Nghĩa Sĩ Văn Hiến


Lấy Nhân Tâm làm phương tiện, dụng Dân Tâm làm kế sách "An Dân & Lạc Quốc" là kim chỉ nam của thể chế Dân Chủ Văn Hiến.

Nhóm mạng Việt Nam Văn Hiến là nơi lưu trữ và phổ biến những biên khảo, sáng tác và ư kiến của quư nhân sỹ, thi-văn sỹ và độc giả nhằm hai mục đích: (1) Bảo tồn di sản văn hóa của Việt tộc. (2) Thắp sáng niềm tin Diên Hồng và nếp sống Văn Hiền hầu phục hồi nền "An Lạc & Tự Chủ" ngàn đời của Việt tộc.